lần đầu tiên trong một kiếp sống nào đó, thì hồi ức về điểm đạo sẽ truyền đến bộ óc hồng trần.
the first time in any life, the recollection of it extends to the physical brain. Curiosity, or even ordinary good living, never brought a man to the Portal of Initiation.
Tính tò mò, hoặc ngay cả cuộc sống tốt đẹp bình thường, không bao giờ đưa hành giả đến Cửa Điểm Đạo. Khi khơi dậy một rung động mạnh trong phàm tính của con người, tính hiếu kỳ chỉ đẩy cách xa, thay vì giúp y tiến gần mục tiêu mà y quan tâm đến; trong khi đó, nếu chỉ sống tốt đẹp bình thường mà không tiến xa hơn bằng một đời sống hoàn toàn hy sinh vị tha, bằng sự dè dặt, khiêm tốn, và bất vị kỷ đến mức phi thường, thì cũng có thể tạo được các vận cụ tốt sẽ hữu ích trong một kiếp khác, nhưng sẽ không giúp dẹp tan các chướng ngại ở ngoại cảnh và nội tâm, và khắc phục được các lực, các năng lượng đối nghịch, ngăn cách giữa một người “tốt” và cuộc lễ điểm đạo.
Curiosity, by arousing a strong vibration in a man's lower nature, only serves to swing him away from, instead of towards the goal he is interested in; whilst ordinary good living, when not furthered by a life of utter sacrifice for others, and by a reticence, humility, and disinterestedness of a very unusual kind, may serve to build good vehicles which will be of use in another incarnation, but will not serve to break down those barriers, outer and inner, and overcome those opposing forces and energies which stand between a “good” man and the ceremony of initiation.
Con Đường Đệ Tử là con đường khó đi, và Con Đường Điểm Đạo còn gian nan hơn nữa; mỗi điểm đạo đồ đúng là một chiến sĩ mang nhiều thương tích, là người chiến thắng trong nhiều cuộc chiến rất gian lao; y không nói đến các thành tích của mình, vì quá bận rộn với công tác quan trọng đang đảm nhận; y không hề đề cập đến bản thân hay tất cả những điều y đã hoàn thành, trừ việc tiếc rằng y đã làm quá ít. Tuy nhiên, đối với thế gian, y luôn luôn là một người có ảnh hưởng lớn, là người vận dụng quyền năng tinh thần, là hiện thân của lý tưởng, là người phục vụ nhân loại, luôn luôn mang lại những kết quả mà hậu thế sẽ công nhận. Dù với tất cả các thành tựu như vậy, y ít khi được người đương thời thông cảm. Y thường làm bia cho tiếng đời đàm tiếu, và thường những điều y làm bị diễn giải sai lạc; y đặt trên lên bàn thờ phụng sự vị tha, tất cả—thì giờ, tiền bạc, ảnh hưởng, danh tiếng, cùng tất cả những điều người đời xem là giá trị—và thường hiến dâng sự sống của mình như món quà tặng cuối cùng, để rồi thấy rằng những người y đã phụng sự ném trả món quà trở lại, khinh miệt sự xả thân của y và gắn cho y những cái tên bất hảo. Nhưng điểm đạo đồ không bận tâm, vì y có đặc ân nhìn thấy được phần nào
The Path of Discipleship is a difficult one to tread, and the Path of Initiation harder still; an initiate is but a battle-scarred warrior, the victor in many a hard-won fight; he speaks not of his achievements, for he is too busy with the great work in hand; he makes no reference to himself or to all that he has accomplished, save to deprecate the littleness of what has been done. Nevertheless, to the world he is ever a man of large influence, the wielder of spiritual power, the embodier of ideals, the worker for humanity, who unfailingly brings results which succeeding generations will recognise. He is one who, in spite of all this great achievement, is seldom understood by his own generation. He is frequently the butt of men's tongues, and frequently all that he does is misinterpreted; he lays his all—time, money, influence, reputation, and all that the world considers worth while—upon the altar of altruistic service, and frequently offers his life as a final gift, only to find that those whom he has served throw his gift back to him, scorn his renunciation, and label him with unsavory names. But the initiate cares not, for his is the privilege to see somewhat
