“Hãy gieo một tư tưởng và gặt một hành động; gieo một hành động và gặt một thói quen; gieo một thói quen và gặt được tính nết; gieo tính nết và gặt được số phận.”
“Sow a thought and reap an action; sow an action and reap a habit; sow a habit and reap character; sow character and reap destiny.”
Vận mệnh bất tử của mỗi người và tất cả mọi người trong chúng ta là đạt được tâm thức của chân ngã và sau đó là tâm thức của Tinh thần Thiêng liêng. Khi hình thể đã sẵn sàng, khi ngôi đền Solomon đã được xây dựng bằng nguồn vật liệu của cuộc sống phàm nhân, bấy giờ sự sống-Christ giáng nhập, và vinh quang của Chúa bao trùm ngôi đền của Ngài. Hình thể trở nên sinh động mạnh mẽ. Ở đây ta thấy sự khác biệt giữa lý thuyết và việc thực hiện lý thuyết nơi chính bản thân. Người ta có thể đưa ra một bức tranh hay hình ảnh hoàn hảo, nhưng thiếu sự sống. Sự sống có thể hết sức được nắn đúc theo kiểu mẫu thiêng liêng; nó có thể là một bản sao tốt đẹp nhưng thiếu nguyên khí Christ ngự bên trong. Mầm sống đã có ở đó nhưng vẫn còn yên ngủ. Giờ đây nó được nuôi dưỡng cho đến mức chào đời và đạt được cuộc điểm đạo thứ nhất.
The immortal destiny of each and all of us is to attain the consciousness of the higher self, and subsequently that of the Divine Spirit. When the form is ready, when Solomon's temple has been built in the quarry of the personal life, then the Christ-life enters, and the glory of the Lord overshadows His temple. The form becomes vibrant. Therein lies the difference between theory and making that theory part of oneself. One can have a perfect image or picture, but it lacks life. The life can be modelled on the divine as far as may be; it may be an excellent copy but lacks the indwelling Christ principle. The germ has been there, but it has lain dormant. Now it is fostered and brought to the birth and the first initiation is attained.
Trong khi hành giả ở trên Đường Dự Bị, y được chỉ dạy chính yếu là để tự biết mình, để xác định được các khuyết điểm của mình và để sửa đổi chúng. Lúc đầu, y được dạy để làm việc như một người cứu trợ vô hình, và thường được giữ làm loại công việc này trong khá nhiều kiếp sống. Về sau, khi tiến bộ hơn, y có thể được chuyển đến những công việc chọn lọc hơn. Y được dạy những điều sơ đẳng của Minh triết Thiêng liêng và bước vào các cấp chót trong Phòng Học Tập. Y được một vị Chân sư lưu ý, và được sự trông nom (để được giáo huấn cụ thể) của một vị đệ tử của Chân sư này hoặc một điểm đạo đồ, nếu y có nhiều triển vọng đặc biệt.
Whilst the man is on the Probationary Path he is taught principally to know himself, to ascertain his weaknesses and to correct them. He is taught to work as an invisible helper at first and for several lives is generally kept at this kind of work. Later, as he makes progress, he may be moved to more selected work. He is taught the rudiments of the Divine Wisdom and is entered into the final grades in the Hall of Learning. He is known to a Master, and is in the care (for definite teaching) of one of the disciples of that Master, or, if of rare promise, of an initiate.
Mỗi đêm trong khoảng từ mười giờ tối đến năm giờ sáng trên khắp thế giới, có các lớp học được những điểm đạo đồ cấp một và cấp hai tổ chức cho các đệ tử nhập môn và các đệ tử dự bị, để việc giáo huấn được hoàn toàn liên tục. Họ qui tụ trong Phòng Học Tập và phương pháp rất giống như trong các trường Đại học lớn,—các lớp theo thời khoá, công việc thực nghiệm, thi cử,
Classes are held by initiates of the first and second degrees, for accepted disciples and those on probation, between the hours of ten and five every night in all parts of the world, so that the continuity of the teaching is complete. They gather in the Hall of Learning and the method is much the same as in the big Universities,—classes at certain hours, experimental work, examinations, and a
