Đối với người đệ tử, không có gì xảy ra ở ngoài kế hoạch, và khi động cơ và nguyện vọng duy nhất ở nội tâm là nhằm thực hiện ý muốn của Chân sư và phụng sự nhân loại, thì thành quả sẽ có mang mầm giống của công tác kế tiếp và tạo điều kiện cho bước tiến tiếp theo. Vị thế này giải rõ được nhiều điều, và đây có thể là cơ sở để người đệ tử an trụ vào đó khi tầm nhìn bị che án, khi sự rung động bị hạ thấp hơn mức cần có, và khi trí phán đoán bị phủ mờ bởi ảnh hưởng xấu xa nổi lên từ các tình huống ở cõi trần. Đối với nhiều người, phần lớn những điều nảy sinh trong thể cảm dục đều dựa trên các rung động cũ kỹ và không có cơ sở gì thực tế, và cuộc chiến là nhằm chế ngự được tình huống cảm dục, để từ những băn khoăn lo lắng hiện tại có thể phát triển niềm tin và thái hoà, và từ các bạo hành, tranh chấp có thể tạo được sự thanh bình như đã định.
To the disciple naught occurs but what is in the plan, and where the motive and sole aspiration of the heart are towards the carrying out of the Master's will and the serving of the race, that which eventuates has in it the seeds of the next enterprise, and embodies the environment of the next step forward. Herein lies much of clarification, and herein may be found that on which the disciple may rest when the vision is clouded, the vibration lower than perhaps it should be, and the judgment fogged by the miasmas arising from circumstances on the physical plane. With many, much arises in the astral body that is based on old vibration and has no foundation in fact, and the battleground is so to control the astral situation that out of present anxieties and worries may grow confidence and peace, and out of violent action and interaction there may be elaborated tranquility.
Chúng có thể đạt đến mức mà không điều gì xảy ra có thể làm xáo trộn được sự an tĩnh nội tâm; trong đó ta biết được và thể nghiệm được sự bình an còn ở ngoài tầm hiểu biết, bởi vì tâm thức được tập trung trong Chân nhân, mà Chân nhân chính là bình an, là phạm vi của sự sống bồ-đề; trong đó ta cảm biết được chính sự điềm tĩnh, và sự quân bình ngự trị, bởi vì trung tâm của sự sống ở trong Chân nhân, mà Chân nhân cốt yếu là thăng bằng; trong đó sự an tịnh chế ngự, không hề bị xáo trộn và lay chuyển, và vị Thức giả thiêng liêng cầm quyền ngự trị, không cho phép có sự khuấy rối nào từ phàm ngã; trong đó chúng ta đạt đến chân phúc, vốn không dựa vào các hoàn cảnh trong tam giới mà căn cứ vào nhận thức nội tâm về sự sống hằng hữu độc lập với phi ngã, một sự sinh tồn vẫn duy trì khi thời gian, không gian và tất cả những gì hàm chứa trong đó không còn hiện hữu; đó là điều chúng ta biết được khi đã thể nghiệm, trải qua, chuyển hoá và vượt lên khỏi tất cả các ảo tưởng của những cảnh giới thấp; đó là điều vẫn thường tồn khi thế giới bé nhỏ của nỗ lực con người đã tiêu tan,
It is possible to reach a point where naught that occurs can ruffle the inner calm; where the peace that passeth understanding is known and experienced, because the consciousness is centred in the Ego, who is peace itself, being the circle of the buddhic life; where poise itself is known and felt, and equilibrium reigns because the centre of the life is in the Ego, who is—in essence—balance; where calm rules unruffled and unshaken, because the divine Knower holds the reins of government, and permits no disturbance from the lower self; where bliss itself is reached that is based, not on circumstances in the three worlds, but on that inner realisation of existence apart from the not-self, an existence that persists when time and space and all that is contained therein, are not; that is known when all the illusions of the lower planes are experienced, passed through, transmuted and transcended; that endures when the little world of human endeavour has dissipated and gone, being
