họ sẽ đến trước Đức Chúa Vĩ Đại. Suy nghĩ như thế là đặt cái quả trước cái nhân. Đức tốt và lòng vị tha là kết quả của nhận thức và phụng sự, và đức hạnh thánh thiện là thành quả của các triển khai tâm thức mà hành giả tự thực hiện, thông qua cố gắng và nỗ lực lớn lao. Bởi vậy chính ở đây và ngay bây giờ, chúng ta có thể tự chuẩn bị cho điểm đạo, và làm điều này, không phải dựa trên khía cạnh nghi lễ, như nhiều người thiết tha mong mỏi, mà bằng cách làm việc có hệ thống, kiên trì liên tục phát triển thể trí, và bằng quá trình gian lao khó nhọc là chế ngự thể cảm dục để nó ứng đáp được với ba loại rung động:
they will stand before the Great Lord. They are putting effect before cause. Goodness and altruism grow out of realisation and service, and holiness of character is the outcome of those expansions of consciousness which a man brings about within himself through strenuous effort and endeavour. Therefore it is here and now that man can prepare himself for initiation, and this he does, not by dwelling upon the ceremonial aspect, as so many do in excited anticipation, but by working systematically and enduringly at the steady development of the mental body, by the strenuous and arduous process of controlling the astral body so that it becomes responsive to three vibrations:—
a. Rung động đến từ Chân nhân.
a. That from the Ego.
b. Rung động đến từ Chân sư.
b. That from the Master.
c. Rung động đến từ các huynh đệ của y ở khắp chung quanh. Y trở nên nhạy cảm đối với tiếng nói của Chân ngã, và do thế thanh toán nghiệp quả dưới sự hướng dẫn khôn ngoan của Chân nhân chính y. Qua Chân nhân, y trở nên ý thức được sự rung động phát ra từ Chân sư y; y học cách ngày càng cảm nhận được rung động đó và đáp ứng lại ngày càng đầy đủ hơn; cuối cùng, y trở nên ngày càng nhạy cảm với những sự hân hoan, đau thương và buồn khổ của những người y tiếp xúc hằng ngày; y cảm thấy đó là những hân hoan, đau thương và buồn khổ của y, nhưng không vì đó mà giảm suy năng lực.
c. Those from his brothers everywhere around him. He becomes sensitive to the voice of his higher self, thus working off karma under the intelligent guidance of his own Ego. He becomes conscious, via the Ego, of the vibration emanating from his Master; he learns to feel it ever more and more, and to respond to it ever more fully; finally, he becomes increasingly sensitive to the joys and pains and sorrows of those he daily contacts; he feels them to be his joys and pains and sorrows, and yet he is not incapacitated thereby.
