Ngày 10-8-1920.
August 10, 1920.
Hình thức tham thiền huyền môn.
The occult form.
Hai ngày trước chúng ta đã nghiên cứu phương pháp nhà thần bí tiến đến sự hợp nhất, và phác họa vắn tắt con đường mà y cố gắng để đạt mục tiêu. Hôm nay chúng ta cũng phác họa vắn tắt con đường của huyền bí gia, phương pháp thiền của y, so sánh với phương pháp thiền thần bí. Sau đó chúng ta nêu ra cách nào mà cả hai phải hòa hợp và các yếu tố riêng rẽ nơi họ cần được thống nhất.
We studied, two days ago, the method whereby the mystic attains union, and outlined very briefly the path whereby he attempts to reach his goal. Today we will outline as briefly the course taken by the occultist, and his type of meditation, contrasting it with that of the mystic, and pointing out later how the two have to merge and their individual elements be fused into one.
Đối với huyền bí gia thì con đường của hình thể là con đường ít trở ngại nhất, và sẵn đây tôi xin thêm vào một ý tưởng. Vì sự kiện này đang được thừa nhận, nên chắc rằng hiện nay chúng ta có thể thấy được sự phát triển mau lẹ của kiến thức huyền môn và sự xuất hiện của một số huyền bí gia chân chính. Nhờ sự nhập cuộc của Cung bảy, Cung của Hình thể hay Nghi thức, mà việc tìm thấy con đường huyền môn và hấp thụ các kiến thức huyền môn trở nên rất dễ dàng. Trước hết, huyền bí gia chú tâm vào hình thể mà Thượng Đế biểu lộ xuyên qua đó hơn là chính Thượng Đế, và đây là điểm khác biệt căn bản giữa hai nhóm, rõ nét ngay từ bước đầu. Thần bí gia loại bỏ hay cố vượt lên khỏi trí tuệ trong cuộc tìm kiếm Chân ngã. Huyền bí gia đạt đến cùng mục đích nhờ chú ý một cách sáng suốt vào các hình thể che phủ Chân ngã và nhờ sử dụng nguyên khí trí tuệ ở cả hai cấp độ thượng và hạ trí.
The line of form is, for the occultist, the line of least resistance, and incidentally I might here interpolate a thought. The fact being admitted, we may therefore look with some certainty at this time for a rapid development of occult knowledge, and for the appearance of some true occultists. By the coming in of the seventh ray, the Ray of Form or Ritual, the finding of the occult path, and the assimilation of occult knowledge is powerfully facilitated. The occultist is at first occupied more with the form through which the Deity manifests than with the Deity Himself, and it is here that the fundamental difference between the two types is at first apparent. The mystic eliminates or endeavours to transcend mind in his process of finding the Self. The occultist, through his intelligent interest in the forms which veil the Self and by the employment of the principle of mind on both its levels, arrives at the same point.
Y nhận ra được những lớp vỏ che án. Y chú tâm nghiên cứu những định luật chi phối thái dương hệ biểu hiện. Y chú tâm vào cái khách quan, cụ thể và trong những năm đầu đôi khi y có thể bỏ qua, không màng đến giá trị của cái chủ quan, trừu tượng. Rốt cuộc, y đạt đến sự sống ở nội tâm bằng cách dùng sự hiểu biết và chủ trị một cách ý thức hết lớp vỏ này đến lớp vỏ khác. Y tham thiền về hình thể cho đến mức, hình thể mờ đi, và vị sáng tạo ra hình thể trở thành cái toàn thể trong vạn hữu.
He recognises the sheaths that veil. He applies himself to the study of the laws that govern the manifested solar system. He concentrates on the objective, and in his earlier years may at times overlook the value of the subjective. He arrives eventually at the central life by the elimination, through conscious knowledge and control, of sheath after sheath. He meditates upon form until the form is lost sight of, and the creator of the form becomes all in all.
