CHƯƠNG V
CHAPTER V
VẤN ĐỀ CÁC GIÁO HỘI
THE PROBLEM OF THE CHURCHES
Tiêu đề của chương này không được gọi là vấn đề tôn giáo, mà chỉ là vấn đề của những người và các tổ chức cố gắng giảng dạy về tôn giáo. Họ tự xưng là đại diện cho đời sống tinh thần, hướng dẫn linh hồn con người trên đường tinh thần về với Thượng Đế, và đề ra các qui luật cho đời sống tinh thần. Viết về chủ đề này tức là bước vào vùng đất nguy hiểm.
The title of this chapter is not called the problem of religion but simply the problem of those people and organizations who attempt to teach religion, who claim to represent the spiritual life, to direct the spiritual approach of the human soul to God and to lay down the rules for the spiritual life. In writing on this theme we are treading on dangerous ground.
Không có gì phải chỉ trích tinh thần tôn giáo. Tinh thần này bao giờ cũng có, và thiết yếu cho cuộc sống đầy đủ và chân thực trên địa cầu. Chúng ta có thể nhận thức được tính cách phi thời gian của tín ngưỡng, và bằng chứng của Thánh linh cho sự thực về Thượng Đế qua vô số thời đại. Đức Christ vẫn hằng sống và hướng dẫn nhân dân thế giới. Ngài làm điều này không phải từ một địa vị mơ hồ, xa xôi nào, gọi là “ở bên phải của Thượng Đế” (một nhóm từ tượng trưng), mà kề cận bên nhân loại được Ngài mãi mãi yêu thương. Khi Ngài nói “Này, ta ở với các ngươi mãi cho đến ngày tận thế”, tức là Ngài nói lên thật dứt khoát ý định của mình. Tất nhiên, Tinh thần con người cứ mãi tìm về Nguồn cội, về Trung tâm tinh thần nơi thiên tính hằng ngự trị, và về với những vị đang hướng dẫn và vạch rõ con đường tìm kiếm. Con đường này bao giờ cũng rộng mở cho mọi khách hành hương, cho mọi linh hồn, và rốt cuộc họ sẽ về đến Nhà của Đấng Cha Lành.
There is no justifiable quarrel with the religious spirit; it exists and is essential to a full and true life on earth. We can recognize the timelessness of faith and the witness of the Spirit, down countless ages, to the fact of God. Christ lives and guides the people of the world and He does this not from any vague or distant centre called the “right hand of God” (a symbolic phrase), but from close at hand and near to humanity whom He eternally loves. When He said, “Lo, I am with you all the days, even unto the end of the world”, He meant exactly what He said. The approach of the human Spirit to its Source, to that spiritual Centre where divinity rules and to those Who guide and direct that approach, will inevitably go on; the way stands eternally open to pilgrims and all such pilgrims, all souls, find their way eventually into the Father's Home.
Sự thực về Thượng Đế, về Đức Christ, về cuộc tìm kiếm thiên tính nơi mọi người, về tính bất tử của tinh thần, về cơ hội tinh thần, và mối liên giao của con người với Thượng Đế và đồng loại—chúng ta có thể vững tin vào những điều này. Chúng ta nên chú trọng
The fact of God, the fact of Christ, the fact of men's spiritual approach to divinity, the fact of the deathlessness of the Spirit, the fact of spiritual opportunity and the fact of man's relation to God and to his fellowmen—upon these we can take our stand. We should emphasize
