User Tools

Site Tools


books:24books:problems_of_humanity:poh_132


3. Các Giáo hội Tin Lành. Giáo hội với tên chung là “tin lành”, gồm rất nhiều chi nhánh, có tính cách rộng mở, hẹp hòi, phóng khoáng, cấp tiến, và luôn phản kháng. Nó gồm có những giáo hội lớn và nhỏ. Các giáo hội này cũng có những mục tiêu vật chất rõ rệt. Họ tương đối không có xu hướng chính trị như trường hợp Giáo hội Công giáo La Mã, nhưng lại là một tập thể các tín đồ ưa tranh chấp, cuồng tín và không khoan dung. Tinh thần phân biệt lan tràn. Trong họ không có sự hợp nhất hay cố kết, mà họ thường liên tục bác bỏ lẫn nhau, với tính bè phái hiểm độc, và phát triển thành hàng trăm giáo phái tin lành. Họ cứ mãi trình bày khoa thần học hẹp hòi, không dạy điều gì mới, chỉ gây thêm tranh chấp xoay quanh một số giáo lý hoặc vấn đề nào đó về tổ chức hay thủ tục của giáo hội. Các giáo hội Tin Lành đã tạo tiền lệ tranh cãi gay gắt, vì họ dùng phương pháp quản trị theo hệ thống đẳng cấp, và lối kiểm soát độc đoán, tập trung, là điều tương đối không có trong các giáo hội vào thời gian trước. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây cũng có những nỗ lực nhằm đạt được một hình thức hợp nhất và hợp tác, và để tiếp tục tăng trưởng thêm.

3. The Protestant Churches. The church, covered by the generic name of “protestant”, is distinguished by its multiplicity of divisions; it is broad, narrow, liberal, radical and ever protesting. It comprises within its borders many churches, large and small. These churches are also distinguished by material objectives. They are relatively free from any such political bias as conditions the Roman Catholic Church, but it is a quarrelling, fanatical and intolerant body of believers. The spirit of differentiation is rampant; there is no unity or cohesion among them, but usually a constant spirit of rejection, a virulent partisanship and the growth of hundreds of protestant cults, a constant presentation of a narrow theology which teaches nothing new but produces fresh quarrelling around some doctrines or some question of church organization or procedure. The Protestant Churches have set a precedent of acrimonious controversy from which the older churches are relatively free, owing to their hierarchical method of government and their centralized authoritarian control. Again, how ever, the first efforts to achieve some form of unity and cooperation have recently emerged and may continue to grow.

Người ta tự hỏi liệu Đức Christ sẽ thấy thoải mái hay chăng trong các giáo hội, nếu Ngài trở lại giữa nhân gian. Những nghi thức và nghi lễ, sự phô trương lộng lẫy và các lễ phục, đèn nến, vàng và bạc, các phẩm cấp giáo hoàng, hồng y, tổng giám mục, giáo sĩ, linh mục, mục sư, và các giáo phẩm thông thường, dường như không mấy đáng quan tâm đối với Người Con đơn sơ của Thượng Đế; Ngài đã không có nơi nào để dung thân—khi còn ở thế gian.

The question arises whether Christ would be at home in the churches if He walked again among men. The rituals and the ceremonies, the pomp and the vestments, the candles and the gold and silver, the graded order of popes, cardinals, archbishops, canons and ordinary rectors, pastors and clergy would seemingly have small interest to the simple Son of God Who—when on earth—had nowhere to lay His head.

Có những người trình độ tinh thần sâu sắc, nhưng số phận lại ở trong phạm vi gò bó của các giáo phẩm. Nói chung, có nhiều người như thế trong tất cả các giáo hội và tín ngưỡng. Tình huống của họ thật khó khăn. Họ ý thức được những tình trạng này, và phấn đấu, nỗ lực trình bày các

There are deeply spiritual men whose lot is cast within the cramping walls of ecclesiasticism; they are many in the aggregate, and within all churches and faiths. Their lot is a difficult one; they are aware of conditions and they struggle and strive to present sound

books/24books/problems_of_humanity/poh_132.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki