cơ hội được làm việc và sống trong tự do. Đang đối mặt với nạn đói trong những khu vực rộng lớn trên thế giới, vậy mà họ còn phải chịu khốn khổ vì sự đói khát của tâm hồn.
opportunity to work and live in freedom; they face famine in large areas of the world and yet are registering with equal dismay the famine of the soul.
Tuy nhiên, thảm trạng nặng nề là họ không biết hướng về đâu, và nên lắng nghe tiếng nói của ai. Niềm hy vọng trong họ thuộc về tinh thần và bất tuyệt. Niềm hy vọng và yêu cầu này đã thấu đến Đức Christ và các môn đồ của Ngài, đang lắng nghe ở nơi mà các vị đang sống, làm việc, và trông nom nhân loại. Qua trung gian nào mà các mãnh lực tinh thần này tác động để mang lại sự khôi phục cho thế giới? Bằng phương tiện nào mà các vị Hướng đạo tinh thần của nhân loại dẫn dắt con người đi tới vào trong ánh sáng chói rạng hơn, và cơ hội của thời đại mới? Nhân loại đang hướng về con đường Phục sinh. Ai sẽ hướng dẫn họ trên Con Đường đó?
The great tragedy is, however, that they know not where to turn or to whose voice they should listen. The hope within them is spiritual and undying. This hope and this demand have reached the attentive ear of the Christ and His disciples in the place where They live, and work and watch over humanity. Through what agency will these forces of the spirit work for the restoration of the world? By what means will the spiritual Guides of the race lead men forward into greater light and the opportunity of the new age? Mankind faces towards the Way of Resurrection. Who shall lead him on that Way?
Các tổ chức tôn giáo và giáo hội trên khắp thế giới có nhận thức được cơ hội này và đáp ứng được chăng với lời kêu gọi của Đức Christ, và nhu cầu tinh thần của muôn triệu người? Hay là họ sẽ chỉ làm việc cho các tổ chức và các giáo hội mà thôi? Những giáo sĩ của các tôn giáo trên thế giới có thấy phương diện cơ sở của họ là quan trọng hơn chăng, so với nhu cầu của dân chúng muốn được trình bày chân lý mang lại sự sống một cách giản đơn? Sự quan tâm và quyền lực của các giáo hội sẽ được hướng hay chăng vào việc tái thiết các công trình vật chất, và tái lập sự an toàn tài chính, phục hồi địa vị của khoa thần học đã lỗi thời, cũng như đạt thêm quyền lực và uy tín thuộc về thế tục? Hay là các giáo hội thấy được sự thật, và có can đảm từ bỏ những lề lối cũ kỹ, xấu xa, hướng đến dân chúng với bức thông điệp cho thấy rằng Thượng Đế là Bác ái, đồng thời chứng tỏ sự hiện hữu của tình thương đó qua cuộc sống phụng sự của chính họ trong tình thương giản dị? Họ sẽ nói với dân chúng hay chăng rằng Đức Christ vẫn hằng sống, và mọi người hãy thôi chú ý đến các giáo lý cũ kỹ về sự chết, về máu huyết để chuộc tội và xoa dịu đấng thiêng liêng, mà tập trung vào Nguồn cội của mọi sự sống, và Đức Christ hằng sống, Ngài đang chờ đợi để tuôn đổ
Will the organized religions and the churches throughout the world recognize the opportunity and respond to the appeal of Christ and to the spiritual demand of countless millions? Or will they work for organizations and the churches? Will the institutional aspect of the world religions loom more largely in the consciousness of churchmen than the need of the people for a simple presentation of life-giving truth? Will the interest and the power of the churches be turned to the rebuilding of the material structures, the re-establishing of financial security, the recovery of the status of outgrown theologies and the attainment anew of temporal power and prestige? Or will the churches have the vision and the courage to let the bad old ways go and turn to the people with the message that God is Love, proving the existence of that love by their own lives of simple loving service? Will they tell the people that Christ forever lives and bid them turn their eyes away from the old doctrines of death and blood and divine appeasement and centre them upon the Source of all life and upon the living Christ Who waits to pour out
