cơ bản ẩn trong các nguyên nhân khác hay chăng. Nhưng—chiến tranh đã xảy ra. Nền văn minh cũ kỹ của chúng ta đã bị cuốn trôi. Có những người muốn thấy nền văn minh đó trở lại, và cấu trúc cũ được tái xây dựng. Họ khao khát được trở lại an bình như tình trạng trước chiến tranh. Họ không được phép tái thiết theo đường lỗi cũ, hoặc sử dụng những phương án thiết kế đã lỗi thời, cho dù nhất thiết chúng ta phải xây dựng trên nền móng cũ. Thế nên, các nhà giáo dục có nhiệm vụ ngăn ngừa sự trở lại này.
causes behind the others. But—the war happened. Our old civilization has been swept away. There are those who would like to see that civilization return and the old structure again rebuilt; they yearn for a peaceful return to the situation before the war. They must not be allowed to rebuild along the old lines or to use the old blueprints, even though necessarily we must build upon the old foundations. It is the task of the educators to prevent this.
Chúng ta hãy sẵn sàng thừa nhận rằng những nước mà trong đó các phương thức giáo dục cũ kỹ vẫn còn được thực hành một cách an ổn, thì khả dĩ không những nguy hiểm cho chính họ vì họ đang duy trì những đường lối cũ kỹ xấu xa, mà họ còn là mối đe dọa đối với những nước đang ở trong vị thế hữu phúc vì có thể thay đổi các cơ sở giáo dục của mình để mở ra một đường lối tốt đẹp hơn, nhằm chuẩn bị cho thanh thiếu niên của mình có được cuộc sống toàn vẹn. Giáo dục là một sự nghiệp tinh thần sâu sắc. Nó liên quan đến con người toàn diện, gồm cả tinh thần thiêng liêng của y.
Let us be willing to recognize that those countries in which the old mode of education is still peacefully practised may be not only dangerous to themselves because they are perpetuating the bad old ways, but that they also constitute a menace to those countries which are in the happy position of being able to change their educational institutions and thus inaugurate a better way of preparing their youth for total living. Education is a deeply spiritual enterprise. It concerns the whole man and that includes his divine spirit.
Giáo dục đặt vào tay bất cứ giáo hội nào cũng hẳn sẽ là dấu hiệu tai họa. Chắc hẳn nó sẽ nuôi dưỡng tinh thần bè phái, cổ vũ những thái độ bảo thủ, phản ứng, được tán đồng mạnh mẽ, ví dụ như, bởi Giáo hội Công giáo và những người theo trào lưu chính thống trong các giáo hội Tin Lành. Nó hẳn sẽ đào tạo ra những kẻ cuồng tín, dựng lên hàng rào ngăn cách giữa người và người. Đồng thời rốt cuộc nó không khỏi dẫn đến sự hoàn toàn rời xa tôn giáo, về phần những người cuối cùng biết cách suy nghĩ khi họ đạt đến trình độ của người lớn trưởng thành. Đây không phải là lời buộc tội tôn giáo. Đây là lời lên án các phương pháp của những giáo hội trong quá khứ, và của các khoa thần học cũ kỹ, lỗi thời. Họ đã không trình bày về Đức Christ đúng như bản tính cốt yếu của Ngài. Họ đã làm việc để có sự giàu sang, uy tín, và quyền lực chính trị. Họ đã cố gắng với tất cả những phương tiện khả dụng để gia tăng số lượng tín đồ, và giam nhốt tinh thần tự do trong con người. Ngày nay, cũng có những giáo sĩ sáng suốt và tốt lành, họ nhận thức được điều này và hết lòng
Education in the hands of any church would spell disaster. It would feed the sectarian spirit, foster the conservative, reactionary attitudes so strongly endorsed, for instance, by the Catholic Church and the fundamentalists in the Protestant churches. It would train bigots, build barriers between man and man and eventually lead to a powerful and inevitable swing away from all religion on the part of those who would finally learn to think as they reach adult manhood. This is not an indictment of religion. It is an indictment of the past methods of the churches and of the old theologies which have failed to present Christ as He essentially is, which have worked for riches, prestige, and political power and which have striven with all available means to increase their membership and to imprison the free spirit in man. There are wise and good churchmen today who realize this and who are steadfastly
