User Tools

Site Tools


books:24books:problems_of_humanity:poh_37


nếu có thể. Tất cả các sản phẩm của thiên nhiên đều được dùng để cung phụng cho loài người những đồ dùng. Nói chung, mục tiêu của giáo dục đã là trang bị cho đứa trẻ có thể cạnh tranh với người khác để “kiếm sống”, tích lũy tài sản, và sống càng tiện nghi, thoái mái và thành công càng tốt.

environment; all the products of nature have been subordinated to giving humanity things. The aim of education, generally speaking, has been to equip the child to compete with his fellow citizens in “making a living”, in accumulating possessions and in being as comfortable and successful as possible.

Chính yếu nền giáo dục này cũng đã có tính cạnh tranh, nặng tinh thần dân tộc và vì thế mà gây chia rẽ. Nó đã rèn luyện để đứa trẻ xem các giá trị vật chất là quan trọng nhất, tin rằng quốc gia của riêng em cũng là quan trọng nhất, còn mọi quốc gia khác đều là thứ yếu. Nó đã nuôi lớn lòng kiêu hãnh và củng cố niềm tin rằng em, đoàn nhóm, và quốc gia của em là vô cùng cao cả hơn bất cứ dân tộc nào khác. Do đó, em được dạy để trở thành con người phiến diện với những đánh giá sai lầm về thế giới, và thái độ đối với cuộc sống có nhiều thành kiến và thiên kiến. Em được dạy những điều sơ đẳng của nghệ thuật để có thể hoạt động với hiệu năng cần thiết trong hoàn cảnh cạnh tranh, và trong môi trường nghề nghiệp của riêng mình. Đọc, viết, và số học sơ cấp được xem là yêu cầu tối thiểu, cùng một số kiến thức về các sự kiện địa lý và lịch sử. Em cũng được học qua một số tác phẩm văn chương trên thế giới. Trình độ kiến thức văn minh nói chung tương đối cao, nhưng nó bị thiên kiến và chịu ảnh hưởng của các thành kiến tôn giáo và quốc gia. Chúng được ghi khắc vào đứa trẻ từ những năm đầu đời, chứ chẳng phải là bẩm sinh. Người ta không hề chú trọng đến vai trò công dân thế giới, và trách nhiệm của em đối với đồng bào của mình cũng bị bỏ qua một cách có hệ thống. Em được phát triển trí nhớ qua việc truyền đạt những sự kiện rời rạc—hầu hết không liên quan gì đến cuộc sống hàng ngày.

This education has also been primarily competitive, nationalistic and, therefore, separative. It has trained the child to regard the material values as of major importance, to believe that his particular nation is also of major importance and that every other nation is secondary; it has fed pride and fostered the belief that he, his group and his nation are infinitely superior to other people and peoples. He is taught consequently to be a one-sided person with his world values wrongly adjusted and his attitudes to life distinguished by bias and prejudice. The rudiments of the arts are taught him in order to enable him to function with the needed efficiency in a competitive setting and in his particular vocational environment. Reading, writing and elementary arithmetic are regarded as minimum requirements, plus some knowledge of historical and geographical events. Some of the literature of the world is also brought to his attention. The general level of civilized information is relatively high, but it is biased and influenced by religious and national prejudices which are instilled into the child from his earliest years, but which are not innate. World citizenship is not emphasized; his responsibility to his fellowmen is systematically ignored; his memory is developed through the impartation of uncorrelated facts—most of them unrelated to daily living.

Nền văn minh hiện nay của chúng ta sẽ được ghi lại trong lịch sử là có tính xu phụng vật chất nặng nề. Đã có nhiều thời kỳ văn minh vật chất trong lịch sử, nhưng không có thời kỳ nào nó trở nên rộng khắp như hiện nay, hoặc đã ảnh hưởng đến muôn triệu người như thế.

Our present civilization will go down in history as grossly materialistic. There have been many material epochs in history but none so generally widespread as the present or which have involved such untold millions.

books/24books/problems_of_humanity/poh_37.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki