Người ta luôn bảo rằng nguyên nhân của thế chiến là thuộc về kinh tế. Chắc hẳn là như vậy, nhưng cũng vì chúng ta đã đòi hỏi quá nhiều tiện nghi, thoải mái và “vật dụng” để sống “tốt một cách hợp lý”. Chúng ta yêu cầu quá nhiều điều hơn ông cha của mình cần. Chúng ta thích có đời sống ấm êm và tương đối dễ dàng. Tinh thần tiền phong (vốn là căn bản của mọi quốc gia) đã nhạt phai và, trong nhiều trường hợp, trở thành một nền văn minh dễ dãi. Điều này đặc biệt đúng với vùng Tây bán cầu. Tiêu chuẩn sống văn minh của chúng ta quá cao về mặt sở hữu tài sản, và quá thấp về các giá trị tinh thần, khi xét theo một ý thức tỉ lệ thông minh. Nền văn minh hiện nay của chúng ta sẽ không chịu nổi sự thử thách khắc khe về giá trị. Ngày nay một quốc gia được xem là văn minh khi đánh giá cao việc phát triển trí năng, khi chú trọng vào phân tích và phê phán. Đồng thời tất cả các nguồn lực quốc gia được dùng để thỏa mãn các ham muốn thể chất, để sản xuất các đồ dùng vật chất, và thực hiện các mục đích vật chất. Chúng cũng được dùng để chiếm ưu thế cạnh tranh trên thế giới, để tích lũy giàu sang, của cải, để đạt tiêu chuẩn đời sống vật chất cao hơn, và để độc quyền kiểm soát các sản phẩm của địa cầu—phần lớn vì lợi ích của một số nhóm người giàu sang và tham vọng.
We are constantly told that the cause of this war is economic; that is surely so but the reason is that we have demanded so much of comfort and of “things” in order to live “reasonably well”. We require so much more than our forefathers needed; we prefer a soft and relatively easy life; the pioneering spirit (which is the background of all nations) has faded, in most cases, into a soft civilization. This is particularly true of the Western hemisphere. Our standard of civilized living is far too high from the standpoint of possessions and far too low from the angle of the spiritual values or when subjected to an intelligent sense of proportion. Our modern civilization will not stand up to the acid test of value. A nation is today regarded as civilized when it sets a value on mental development, when it puts a premium on analysis and criticism and when all its resources are directed towards the satisfying of physical desire, towards the production of material things and towards the implementing of material purposes as well as towards dominating competitively in the world, towards the amassing of riches, the acquiring of property, the achievement of a high standard of material living and towards the cornering of the produce of the earth—largely for the benefit of certain groups of ambitious and wealthy men.
Đây là lời nói chung tuy gay gắt nhưng cơ bản vẫn đúng trong những hàm ý chính, dù không đúng khi nói về cá nhân. Vì tình huống đáng buồn và kinh khủng này (hoàn toàn do nhân loại tạo ra) mà chúng ta phải chịu hình phạt chiến tranh. Các giáo hội hoặc các hệ thống giáo dục của chúng ta đều không đủ lành mạnh trong cách trình bày chân lý để hóa giải cái khuynh hướng xu phụng vật chất này. Điều bi kịch là trẻ con trên thế giới đã và đang trả giá cho việc làm sai quấy của chúng ta. Chiến tranh bắt nguồn từ sự tham lam quá độ. Tham vọng vật chất đã là động cơ thúc đẩy tất cả các quốc gia, không ngoại lệ. Mọi sự qui hoạch của chúng ta đều
This is a drastic generalization but it is basically correct in its main implications, though incorrect where individuals are concerned. For this sad and dire situation (entirely of humanity's own making) we pay the penalty of war. Neither the churches nor our educational systems have been sound enough in their presentation of truth to offset this materialistic tendency. The tragedy is that the children of the world have paid and are paying the price of our wrong-doing. War has its roots in greed; material ambition has motivated all the nations without exception; all our planning has been
