User Tools

Site Tools


books:24books:problems_of_humanity:poh_41


Chắc hẳn rằng vấn đề khẩn trương kế tiếp là phục hồi tâm lý cho giới trẻ. Vấn đề là liệu trẻ con ở Châu Âu, Trung Quốc, Vương Quốc Anh, và Nhật Bản sẽ hoàn toàn phục hồi hay chăng sau những hậu quả của chiến tranh. Chúng đã trải qua những năm đầu đời, hình thành nhân cách của mình trong các điều kiện chiến tranh. Và dù vốn mềm dẻo và dễ phục hồi như những trẻ khác, chắc hẳn vẫn có một số dấu vết còn lưu lại về những gì chúng đã thấy, nghe, và gánh chịu. Cũng sẽ có ngoại lệ, đặc biệt là ở Anh và trong một số vùng của Pháp. Chỉ có thời gian mới cho thấy mức độ thiệt hại đã xảy ra. Tuy nhiên, có thể bù đắp và thậm chí xóa sạch phần lớn những thiệt hại này nhờ hành động khôn ngoan của cha mẹ, bác sĩ, điều dưỡng và các nhà giáo dục. Điều đáng buồn là ít có kế hoạch nào từ các nhà tâm lý và bác sĩ chuyên khoa thần kinh theo đường hướng thiết yếu này. Vậy mà công tác chuyên môn của họ hiện hết sức cần yếu và cấp thiết như cơm ăn, áo mặc vậy.

The next urgent problem is surely the psychological rehabilitation of youth. It is a question whether the children of Europe, of China, of Great Britain and Japan will ever completely recover from the effects of war. The early and formative years of their lives have been spent under war conditions and—resilient as children are—there are bound to be certain traces left of what they have seen, heard and suffered. There will be exceptions, particularly in Great Britain and parts of France. Time alone will indicate the extent of the damage done. Much can, however, be offset and even obliterated by the wise action of parents, doctors, nurses and educators. It is sad to report that little has been planned by the psychologists and neurologists along this needed line of salvage; yet their specialized work is sorely needed and is as urgent a demand as that for food and clothing.

Khi qui hoạch với tất cả thiện ý của mình, chúng ta cũng cần lưu ý rằng những quốc gia khác nhau bị ảnh hưởng của thế chiến và những nước đã bị chiếm đóng nặng nề đều đang đặt kế hoạch của riêng mình. Họ biết những gì mình cần. Họ quyết tâm, tùy theo khả năng, để chăm lo cho dân chúng, để cứu giúp con cái của mình và phục hồi nền văn hóa và vùng đất của riêng mình. Nhiệm vụ của các Đại Cường quốc (với nguồn lực rộng lớn) và các nhà hoạt động từ thiện, nhân đạo trên khắp thế giới là cần hợp tác với các dân tộc nói trên. Nhiệm vụ của họ không phải là áp đặt lên các dân tộc nói trên những gì mà từ lợi thế của mình họ tin là tốt cho các dân tộc ấy. Những quốc gia này muốn có sự hợp tác cảm thông. Họ cần nông cụ, cần được viện trợ ngay thực phẩm và quần áo, cùng những phương tiện để tái hoạt động các cơ sở giáo dục, tổ chức trường lớp, và trang bị chúng theo nhu cầu ngay trước mắt. Chắc chắn là họ không cần đoàn người

It is valuable also to remind ourselves in all our planning and with all our good intentions that the various nations, involved in the world war and whose countries have felt the full brunt of occupation, are laying their own plans. They know what they want; they are determined, as far as possible, to care for their own people, to salvage their own children, to restore their own special cultures and their lands. The task of the Great Powers (with their vast resources) and of the philanthropists and humanitarians throughout the world should be to cooperate with these people. It is not their task to impose upon them what they, from the vantage point of their position, believe to be good for them. These nations want understanding cooperation; they want the implements for agriculture, immediate relief in food and clothing, plus the wherewithal to start again their educational institutions, to organize their schools and to equip them with what is immediately required. They certainly do not want a horde of

books/24books/problems_of_humanity/poh_41.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki