mới. Trong đó, những mối liên giao chính đáng của nhân loại được xem là thiết yếu cho nền hòa bình trên thế giới. Trong đó, thiện chí được công nhận, và trong đó sẽ thực hiện những điều kiện để ngăn ngừa chiến tranh và gây hấn.
world where right human relations are regarded as essential to the peace of the world, where goodwill is recognized and where provision is made for the implementing of those conditions which will prevent war and aggression.
Trong lĩnh vực giáo dục cũng rất cần có hành động kết hợp nói trên. Chắc hẳn rằng những hệ thống giáo dục của các quốc gia cần có những mục đích thống nhất, cho dù không khả dĩ thực hiện các phương pháp và kỹ thuật như nhau. Những khác biệt về ngôn ngữ tất sẽ có và bao giờ cũng có. Chúng tạo nên bức tranh xinh đẹp của nhân loại qua các thời đại. Nhưng phải loại bỏ và cần loại bỏ hầu hết những gì mà cho đến nay đã gây trở ngại cho các liên giao chính đáng trong nhân loại.
In the field of education some such united action is also essential. Surely a basic unity of objectives should govern the educational systems of the nations, even though uniformity of method and of techniques may not be possible. Differences of language, of background and of culture will and should always exist; they constitute the beautiful tapestry of human living down the ages. But much that has hitherto militated against right human relations must and should be eliminated.
Ví dụ như, khi dạy lịch sử, có phải chăng chúng ta đang trở về với những lề lối cũ kỹ, trong đó mỗi quốc gia tôn vinh chính mình và thường chê bai các quốc gia khác, trong đó sự thực bị xuyên tạc một cách có hệ thống, và trong đó những điểm then chốt trong lịch sử là những cuộc chiến khác nhau qua các thời đại – vì thế, đó là lịch sử của xâm lược, của sự nổi lên nền văn minh vật chất và ích kỷ, là lịch sử đã nuôi dưỡng cái tinh thần dân tộc hẹp hòi và do đó có tính chia rẽ, vốn đã gia tăng hận thù chủng tộc và kích thích lòng kiêu hãnh quốc gia? Ngày đầu tiên trong lịch sử mà đứa trẻ bình thường ở Anh cần phải nhớ là “William, Nhà chinh phục, 1066”. Trẻ con của Mỹ thì nhớ việc đổ bộ của các Giáo sĩ Hành hương và việc dần dần chiếm lấy đất nước này từ các cư dân chính đáng của nó, và có lẽ em cũng nhớ đến Tiệc trà Boston. Tất cả các anh hùng trong lịch sử đều là những chiến binh – Alexander Đại đế, Julius Caesar, Atila người Hun, Richard Tâm Sư tử, Napoleon, George Washington và nhiều người khác. Địa lý cũng hầu như là một dạng của lịch sử nhưng được trình bày theo cách tương tự – lịch sử của khám phá, phát kiến, và chiếm đoạt. Sau đó thường là việc đối xử tàn bạo, độc ác với cư dân trên các vùng đất được khám phá ra. Tham lam, tham vọng,
In the teaching of history, for instance, are we to revert to the old ways wherein each nation glorifies itself at the expense frequently of other nations, in which facts are systematically garbled, in which the pivotal points in history are the various wars down the ages—a history, therefore, of aggression, of the rise of a material and selfish civilization and one which has fed the nationalistic and, therefore, separative spirit, which has fostered racial hatreds and stimulated national prides? The first historical date usually remembered by the average British child is “William, the Conqueror, 1066”. The American child remembers the landing of the Pilgrim Fathers and the gradual taking of the country from its rightful inhabitants and perhaps the Boston Tea Party. The heroes of history are all warriors—Alexander the Great, Julius Caesar, Attila the Hun, Richard Coeur de Lion, Napoleon, George Washington and many others. Geography is largely history in another form but presented in a similar manner—a history of discovery, investigation and seizure, followed frequently by wicked and cruel treatment of the inhabitants of the discovered lands. Greed, ambition,
