tàn ác và kiêu hãnh là những nét chính khi chúng ta dạy lịch sử và địa lý.
cruelty and pride are the keynotes of our teaching of history and geography.
Chiến tranh, xâm lược, và cướp bóc là đặc điểm của mọi nước lớn, không ngoại lệ, là điều thực tế không thể chối cãi. Tuy nhiên, chắc rằng chúng ta có thể nêu lên những bài học về điều tà vạy mà họ đã tạo ra (lên đến tột đỉnh trong thế chiến 1914-1945), cho thấy nguyên nhân xa xưa của những thành kiến và oán ghét hiện nay, và nhấn mạnh tính cách vô nghĩa của chúng. Có thể nào xây dựng lý thuyết lịch sử dựa trên những ý tưởng cao cả và tốt đẹp vốn đã chi phối các quốc gia và đã đưa họ đến tình trạng hiện nay? Có thể nhấn mạnh hay chăng đến tinh thần sáng tạo mà các quốc gia ấy đều có? Chúng ta có thể trình bày rõ rệt hơn chăng về những thời kỳ văn hóa cao đẹp—bỗng nhiên xuất hiện trong một quốc gia nào đó—rồi làm phong phú cho toàn thế giới, và trao cho nhân loại những tác phẩm văn chương, nghệ thuật và tầm nhìn tinh thần?
The wars, aggressions and thefts which have distinguished every great nation without exception are facts and cannot be denied. Surely, however, the lessons of the evils which they wrought (culminating in the war 1914-1945) can be pointed out and the ancient causes of present day prejudices and dislikes can be shown and their futility emphasized. Is it not possible to build our theory of history upon the great and good ideas which have conditioned the nations and made them what they are? To emphasize the creativity which has distinguished all of them? Can we not present more effectively the great cultural epochs which—suddenly appearing in some one nation—enriched the entire world and gave to humanity its literature, its art and its vision?
Thế chiến đã khiến có những cuộc di cư vĩ đại. Các đoàn quân tiến vào và chiến đấu trong mọi vùng đất trên thế giới. Những dân tộc bị ngược đãi đã trốn thoát từ vùng này đến vùng khác. Các nhân viên phúc lợi xã hội đi từ nước này đến nước khác, phục vụ binh lính, cứu giúp người bệnh, cứu trợ dân đói, và nghiên cứu tình hình. Thế giới ngày nay rất nhỏ, nên mọi người đang thấy ra (đôi khi lần đầu tiên trong đời họ) rằng nhân loại là một. Họ cũng thấy rằng tất cả mọi người đều giống nhau, không phân biệt màu da và đất nước mà trong đó họ đang sống. Ngày nay, tất cả chúng ta đều được hòa nhập với nhau. Hoa Kỳ gồm những người đến từ mọi nước mà chúng ta biết. Liên bang Sô Viết gồm hơn năm mươi chủng tộc khác nhau. Vương Quốc Anh là một Khối Thịnh vượng Chung gồm các quốc gia độc lập liên kết với nhau thành một nhóm. Ấn Độ gồm rất nhiều dân tộc, tôn giáo và thổ ngữ, vì thế mà gặp khó khăn. Thế giới chính là một lò luyện vĩ đại, từ đó sản sinh ra Nhân loại Duy nhất. Điều này khiến chúng ta cần phải thay đổi triệt để các
The world war has produced great migrations. Armies have marched and fought in every part of the world; persecuted peoples have escaped from one land to another; welfare workers have gone from country to country, serving the soldiers, salvaging the sick, feeding the hungry and studying conditions. The world today is very small and men are discovering (sometimes for the first time in their lives) that humanity is one and that all men, no matter what the colour of their skin or the country in which they live, resemble each other. We are all intermingled today. The United States is composed of people from every known country; over fifty different races or nations compose the U.S.S.R. The United Kingdom is a Commonwealth of independent nations bound together into one group. India is composed of a multiplicity of peoples, religions and tongues and hence her problem. The world itself is a great fusing pot, out of which the One Humanity is emerging. This necessitates a drastic change in our
