nó bằng ý thức hợp tác. Đến đây lập tức có câu hỏi: Làm thế nào người ta có thể hoàn tất điều này và đồng thời đạt mức độ cao của thành quả cá nhân? Chẳng phải cạnh tranh là sức thúc đẩy chính yếu cho mọi nỗ lực hay sao? Từ trước đến giờ sự thể là như thế, nhưng nay thì không còn cần nữa. Việc phát triển một bầu không khí nuôi dưỡng ý thức trách nhiệm nơi đứa trẻ, giúp em thoát khỏi những ức chế do sợ hãi gây ra, sẽ khiến em đạt được những kết quả thậm chí còn cao hơn nữa. Theo quan điểm của nhà giáo dục, điều này khiến cần phải tạo ra bầu không khí đúng đắn chung quanh đứa trẻ. Trong bầu không khí này, một số phẩm tính sẽ nảy nở, và một số đặc trưng của tinh thần trách nhiệm và thiện chí sẽ biểu lộ. Vậy bầu không khí này có tính chất như thế nào?
of the cooperative consciousness. Here the question at once arises: How can one achieve this and at the same time bring about a high level of individual attainment? Is not competition a major spur to all endeavour? This has hitherto been so, but it need not be. The development of an atmosphere which will foster the child's sense of responsibility and set him free from the inhibitions which fear generates, will enable him to attain even higher results. From the standpoint of the educator, this will entail the creation of the correct atmosphere around the child and in this atmosphere certain qualities will flourish and certain characteristics of responsibility and of goodwill will emerge. What is the nature of this atmosphere?
1. Một bầu không khí yêu thương, trong đó nỗi sợ hãi được loại bỏ, và đứa trẻ nhận thấy rằng em không có lý do gì để rụt rè, nhút nhát. Trong bầu không khí này em sẽ được đối xử lịch sự, nhã nhặn, và người ta mong em cũng lịch sự, nhã nhặn như thế đối với người khác. Điều này thật hiếm thấy trong các phòng học, hoặc trong gia đình, theo điều kiện nói trên. Bầu không khí yêu thương này không phải là dạng tình thương do xúc động hay xúc cảm, mà do nhận thức được tiềm năng của đứa trẻ với tính cách cá nhân, do không còn thành kiến hay chống đối chủng tộc, và vốn dựa vào lòng nhân từ thực sự. Thái độ nhân từ này sẽ do nhận thức được nỗi khó khăn trong đời sống hằng ngày, do nhạy cảm với đáp ứng mến thương bình thường của đứa trẻ, và do tin chắc rằng tình thương bao giờ cũng gợi lên những gì tốt đẹp nhất trong bất cứ ai.
1. An atmosphere of love wherein fear is cast out and the child realizes that he has no cause for timidity. It is an atmosphere wherein he will receive courteous treatment and will be expected to be equally courteous to others. This is rare indeed to find in schoolrooms or in homes, for that matter. This atmosphere of love is not an emotional, sentimental form of love but is based upon a realization of the potentialities of the child as an individual, upon freedom from prejudice and racial antagonisms and upon a true compassionate tenderness. This compassionate attitude will be founded upon the recognition of the difficulty of daily living, upon sensitivity to a child's normally affectionate response, and upon the conviction that love always draws forth what is best in anyone.
2. Một bầu không khí nhẫn nại. Chính trong bầu không khí này đứa trẻ có thể học những điều cơ bản đầu tiên về trách nhiệm. Trẻ con sinh ra trong thời kỳ này và hiện có mặt ở khắp nơi đều có mức độ thông minh cao. Dù không biết điều đó, chúng vẫn đang sống động về mặt tinh thần, và dấu hiệu đầu tiên của sự sống động này là ý thức trách nhiệm. Chúng biết rằng mình có trách nhiệm
2. An atmosphere of patience. It is in such an atmosphere that the child can learn the first rudiments of responsibility. The children being born in this period and who are now to be found everywhere are of high grade intelligence; without knowing it, they are spiritually alive and the first indication of this aliveness is a sense of responsibility. They know they are their
