chứng tỏ ở Đức, khi nước này có chủ nghĩa lý tưởng làm băng hoại, ghi sâu những mối quan hệ và thái độ sai quấy giữa mọi người, và khi họ tôn vinh tất cả những gì ích kỷ, tàn ác và hung hăng nhất. Nước Đức đã cho thấy rằng các tiến trình giáo dục, khi được tổ chức và giám sát thích hợp, được qui hoạch có hệ thống và phục vụ cho một ý thức hệ, sẽ có tác dụng rất mạnh, nhất là nếu đứa trẻ được bắt đầu khá sớm, và nếu người ta không cho em tiếp xúc với tất cả các giáo huấn trái lại, trong thời gian khá dài. Từ thời đó, Nga cũng đã sử dụng một hệ thống như thế. Chúng ta hãy nhớ rằng tác dụng mạnh mẽ nói trên có thể thu được theo hai lối, và những gì đã được thực hiện theo đường hướng sai trái, thì cũng có thể thành công đến mức đó theo những đường hướng đúng, trong bầu không khí tự do lành mạnh.
demonstrated in Germany with its wrecking of idealism, its inculcation of wrong human relations and attitudes and its glorification of all that is most selfish, brutal and aggressive. Germany has proved that educational processes when properly organized and supervised, systematically planned and geared to an ideology, are potent in effect, especially if the child is taken young enough and if he is shielded from all contrary teaching for a long enough time. Since that time Russia has used the same system. Let us remember that this demonstrated potency can work two ways and that what has been wrought out along wrong lines can be equally successful along right ones in a wholesome atmosphere of freedom.
Chúng ta cũng cần làm hai điều: Phải chú trọng giáo dục những em dưới mười sáu tuổi, càng nhỏ tuổi hơn càng hay. Hai là phải bắt đầu với những gì chúng ta có, dù vẫn nhận thức được giới hạn của các hệ thống hiện nay. Chúng ta phải tăng cường những điều tốt đẹp và nên có, đồng thời phải loại bỏ những gì tỏ ra không đủ điều kiện giúp mỗi người thích nghi với môi trường sống của mình. Chúng ta phải phát triển những thái độ và kỹ thuật mới để giúp đứa trẻ sống trọn vẹn và thực sự nên người—một thành viên sáng tạo và xây dựng của gia đình nhân loại. Phải bảo tồn chính những gì tốt đẹp nhất của thời quá khứ. Nhưng chỉ nên xem đó là nền móng cho một hệ thống tốt đẹp hơn, và một phương cách khôn ngoan hơn để tiến đến mục tiêu tư cách công dân thế giới.
We need also to do two things: We must place the emphasis educationally upon those who are under sixteen years of age, and the younger the better and, secondly, we must begin with what we have, even while recognizing the limitations of the present systems. We must strengthen those aspects which are good and desirable; we must eliminate those which have proved inadequate in fitting men to cope with their environment; we must develop the new attitudes and techniques which will fit a child for complete living and so make him truly human—a creative, constructive member of the human family. The very best of all that is past must be preserved but should only be regarded as the foundation for a better system and a wiser approach to the goal of world citizenship.
Đến đây, nên xác định xem giáo dục có thể như thế nào nếu nó được thôi thúc bởi tầm nhìn tinh thần thực sự, và đáp ứng được nhu cầu của thế giới mà chúng ta cảm thấy, và các yêu cầu của thời đại.
It might be of value at this point to define what education can be, if it is impulsed by true vision and made responsive to sensed world need and to the demands of the times.
Giáo dục là công cuộc đào tạo, được tiến hành một cách thông minh, giúp giới trẻ trên thế giới tiếp xúc với môi trường sống của mình một cách khôn ngoan và lành mạnh, và thích nghi với những điều kiện hiện hữu. Điều này có tầm quan trọng
Education is the training, intelligently given, which will enable the youth of the world to contact their environment with intelligence and sanity, and adapt themselves to the existing conditions. This is of prime
