một yếu tố mới tiến nhập vào đó, yếu tố này cũng tác động đến không gian – mặc dù theo một cách khác hẳn – nhưng có liên quan đến Sự Sống Chân Thần. Yếu tố đó là Thời Gian. Thời gian có liên quan đến trạng thái ý chí và phụ thuộc vào sự sống năng động, tự định hướng, tạo ra sự bền bỉ, và chứng tỏ sự bền bỉ trong tiêu điểm năng động đó của ý định bằng sự xuất hiện định kỳ hoặc theo chu kỳ.
in a new factor which also affects space—though in a different way—but which is related to the monadic Life. That factor is Time. Time is related to the will aspect and is dependent upon the dynamic life, self-directed, which produces persistence and which demonstrates persistence in that dynamic focus of intention by periodic or cyclic appearance.
Từ góc độ của Ý Chí hoặc Cha, các sự xuất hiện này trong thời gian và qua không gian, là một phần rất nhỏ kinh nghiệm của Thực Thể sống động, mà sự sống của Ngài là được sống trên các cõi giới khác hơn là cõi trần, cõi tình cảm hoặc cõi trí, các cõi này được coi là không có sự sống. Để hiểu điều này, Tôi muốn nhắc nhở bạn một lần nữa rằng chúng ta phải tìm cách hiểu toàn bộ dưới ánh sáng của thành phần, tìm hiểu Đại Thiên Địa dưới ánh sáng của Tiểu Thiên Địa. Đó không phải là nhiệm vụ dễ dàng, và tất nhiên là bị hạn chế vô cùng.
From the angle of the Will or the Father, these appearances in time and through space are so small a part of the experience of the living Entity Whose life is lived on planes other than the physical, emotional or mental, that they are regarded as no life. To understand this, I would remind you again that we must seek to understand the sum total in the light of the part, the Macrocosm in the light of the Microcosm. That is no easy task and is necessarily most limited.
Vị đệ-tử đã biết hay đang học để biết rằng y không phải là điều này hay điều kia, mà là Chính Sự Sống. Y không phải là thể xác, hay bản chất tình cảm của nó; xét cho cùng, y không phải là (một cách diễn đạt huyền bí nhất) thể trí hay những gì mà nhờ đó y hiểu biết. Y đang học hỏi rằng điều đó cũng phải được vượt qua, và được thay thế bằng lòng bác ái sáng suốt (chỉ thực sự có được sau khi thể trí đã được phát triển), và y bắt đầu nhận thức rằng y là linh hồn. Để rồi, sau đó đến “thời điểm quan trọng” khủng khiếp, khi, lơ lửng trong không gian, y phát hiện ra rằng y không phải là linh hồn. Vậy thì y là cái gì? Một điểm ý chí năng động thiêng liêng, được tập trung trong linh hồn và đi đến sự nhận thức về Bản Thể (Being, Thực Tại) qua việc sử dụng hình tướng. Y là Ý-Chí (Will), chủ thể cai trị (ruler) của thời gian và cuối cùng là chủ thể tổ chức (organiser) của không gian. Y làm điều này nhưng luôn luôn với sự dự phòng rằng thời gian và không gian là những “đồ chơi thiêng liêng” (“divine playthings”) và có thể được dùng hay không dùng tùy ý.
The disciple knows or is learning to know that he is not this or that, but Life Itself. He is not the physical body or its emotional nature; he is not, in the last analysis (a most occult phrase) the mind or that by which he knows. He is learning that that too must be transcended and superseded by intelligent love (only truly possible after the mind has been developed), and he begins to realise himself as the soul. Then, later, comes the awful “moment in time” when, pendant in space, he discovers that he is not the soul. What then is he? A point of divine dynamic will, focussed in the soul and arriving at awareness of Being through the use of form. He is Will, the ruler of time and the organiser, in time, of space. This he does, but ever with the reservation that time and space are the “divine playthings” and can be used or not at will.
Chúng ta có thể diễn giải hai câu cuối cùng của quy luật thứ tư này như sau: Việc thỉnh nguyện của ý chí bao hàm tính đồng nhất (identity) với mục đích lớn hơn. Ý chí nhỏ bé của các sự sống nhỏ bé phải được hòa nhập trong ý chí lớn hơn của tổng thể. Mục tiêu cá nhân phải được đồng nhất hóa với mục tiêu tập thể, vốn cũng là mục tiêu của Tổng Thể hay Sự Sống Duy Nhất, cũng như sự sống nhỏ bé có thể hiểu rõ ở bất kỳ điểm cụ thể nào trong thời gian
We could paraphrase the last two sentences of this fourth rule as follows: The evocation of the will involves identity with the larger purpose. The little will of the little lives must be merged in the larger will of the whole. Individual purpose must be identified with group purpose, which is as much of the purpose of the Whole or the One Life as the little life can grasp at any given point in time
