theo cùng một cách như các bản năng trong một đứa trẻ con, mà thực tế là các mầm mống của các thái độ và hoạt động trí tuệ sau này. Do đó, Tôi không cần bàn rộng về chúng, trừ phi bạn là một điểm đạo đồ ở cấp độ thứ ba, nếu không thì lời nói của Tôi sẽ không có ý nghĩa đối với bạn, và sẽ không truyền đạt điều gì cả. Đối với bạn manh mối nằm trong việc tìm hiểu ba chữ: Hạnh Phúc (Happyness), Hân Hoan (Joy), Chí Phúc (Bliss). Khi bạn nói đến chí phúc, bạn có hiểu nó khác với hạnh phúc và hân hoan chỗ nào không? Chí phúc được liên kết với Bản Thể toàn vẹn (complete Being); nó liên quan đến thái độ bên trong của Tổng Thể (the Whole).
in the same way as the instincts in a small child are, in reality, the germs of later intellectual attitudes and activities. It is needless, therefore, for me to enlarge upon them; unless you are an initiate of the third degree, my words would be meaningless to you and would convey naught. The clue lies for you in understanding the three words—Happiness, Joy, Bliss. Do you, as you speak of bliss, understand wherein it differs from happiness and joy? Bliss is associated with complete Being; it concerns the interior attitude of the Whole.
Khi vị đệ-tử cá thể kiến tạo nên cây cầu vồng, tức antahkarana, và khi một nhóm đệ-tử tạo được antahkarana tập thể, họ có thể tạo được “nhận thức của Tam Thượng Thể” được nói đến ở trên. Khi vị đệ-tử đã ném được một tao (sợi nhỏ) của ánh sáng sinh động (nhờ sức mạnh của tình thương có tính thu hút) ngang qua không gian chia tách Tam Thượng Thể với phàm-ngã, y phát hiện ra rằng y là một phần tử của một tập thể. Nhận thức tập thể này – lúc đầu có khuyết điểm và được biểu lộ kém sáng suốt – là yếu tố cho phép y chuyển vào Huyền Viện của một Chân Sư, dọc theo antahkarana đã được neo chặt.
As the individual disciple builds the rainbow bridge, the antahkarana, and as a group of disciples build the group antahkarana, they make possible the “Triadal perception” referred to above. When the disciple has flung one strand of living light (through the power of magnetic love) across the space separating the Triad and the personality, he discovers that he is a part of a group. This group recognition—faulty and unintelligently expressed at first—is the factor which enables him to pass, along the anchored thread, into the Ashram of a Master.
Từ góc độ của giáo lý cũ, thì Huyền Viện của Chân Sư và tiêu điểm (focus) của Thánh Đoàn ở trên các phân cảnh cao của cõi trí. Ngày nay thì không còn như thế nữa. Chúng đang ở trên cõi của bác ái tâm linh, là cõi trực giác và cõi bồ đề. Thánh Đoàn đang vừa rút lui về phía trung tâm cao siêu Shamballa, và cùng một lúc đang tiến về phía trung tâm thấp hơn là Nhân Loại. Cả hai hoạt động này đã được chính con người làm cho có thể xảy ra; nhận thức trực giác ngày càng tăng của nhân loại, trong các nhóm cao hơn của nhân loại, cho phép con người hoạt động trên Con Đường Đệ-Tử và trên các phân cảnh cao hơn so với trước đây. Thánh Đoàn đang nhận ra điều này. Đạo tâm (aspiration) ngày càng tăng của quần chúng cũng đang kéo các Chân Sư lại gần với nhân loại hơn bao giờ hết. Đây là một trường hợp về khả năng ý thức của điểm đạo đồ để hoạt động trên các mức độ điểm đạo đồ và cũng đồng thời trong ba cõi thấp. Hoạt động song đôi của thể trí là một biểu tượng của việc này, tác động như nó đang làm theo ý nghĩa thông thường, và như thế giải quyết các vấn đề trong ba cõi thấp, và cùng một lúc với tư cách là trí tuệ tinh thần
From the angle of the old teaching, the Ashram of the Master and the focus of the Hierarchy were on the higher levels of the mental plane. Today, that is not so. They are on the plane of spiritual love, of the intuition and of buddhi. The Hierarchy is both retreating towards the higher centre of Shamballa, and at the same time advancing towards the lower centre, Humanity. Both these activities have been made possible by man himself; the growing intuitive perception of humanity, in its higher brackets, enables him to function upon the Path of Discipleship and on higher levels than ever before. This the Hierarchy recognises. The growing aspiration of the masses is also drawing the Masters closer to humanity than ever before. This is an instance of the ability of the initiate consciousness to function on initiate levels and also in the three worlds simultaneously. Of this the dual activity of the mind is a symbol, acting as it does as the common sense and so dealing with all matters in the three worlds, and as the spiritual
