Hai sự tương phản này có tầm quan trọng thật sự, dù tương đối nhỏ. Những điều này hiện ra một cách rõ ràng nếu bạn so sánh các huấn thị ban cho các ứng viên trên đường đệ-tử và các huấn thị ban cho các điểm đạo đồ. Các ứng viên (hoặc đệ-tử còn trẻ) được nói đến như một cá nhân, và được chỉ cách để phát ra “các âm này”, chúng sẽ được các Chân Sư trong Huyền Viện của Ngài nghe thấy – vì đó là ý nghĩa đích thực của các từ. Vị điểm đạo đồ hoạt động trong một nhóm (luôn luôn trong một nhóm), và đã phát triển hoặc đang phát triển nhanh chóng ý thức tập thể, hòa hợp với nhóm của y và với tư cách một phần hữu thức không thể thiếu của nhóm, Linh Từ phải được phát ra, đây không phải là một sự pha trộn của các âm, mà là một Linh Từ khấn nguyện rõ ràng. Bạn cần phải nhớ rằng vị đệ-tử đang bận phân tích các đa âm (the many sounds) thành Linh Từ. Khi y đã làm được điều này, việc tiến tới thực tại mang tính cá nhân của y chấm dứt, và y bắt đầu hành động với nhóm của y, nơi đó mọi hoạt động đều có liên quan. Đây là một điểm quan trọng chính cần phải nắm đối với kiểu đệ-tử mới.
Of real importance, though relatively small, are two contrasts. These emerge with clarity if you compare the instructions given to applicants for discipleship and those given to initiates. The applicant (or young disciple) is addressed as an individual and is told to give forth “those sounds” which will be heard by the Master in His Ashram—for that is the true significance of the words. The initiate functions in a group (always in a group) and has developed or is rapidly developing group consciousness; in unison with his group and as an integral conscious part of it, the Word must be enunciated; this is not a medley of sounds, but is one clear Word of invocation. You need to remember that the disciple is occupied in resolving the many sounds into the Word; when he has done this, his individual approach to reality terminates, and he begins to act with his group where all activity is concerned. This is a point of major importance for the newer type of disciple to grasp.
Trong quá khứ, sự chú trọng đã được dựa vào những gì mà cá nhân điểm đạo đồ phải làm để tự mình thích ứng để được điểm đạo, và như thế trở thành một Chân Sư Minh-Triết, và một thành viên của Thánh Đoàn Hành Tinh. Trong chu kỳ mới sắp đến, sự chú trọng sẽ dựa vào công việc và hoạt động tập thể, dựa vào sự điểm đạo tập thể, và sự tiếp cận tập thể với Trung Tâm Sự Sống. Cách sống bắt buộc và các sự loại bỏ và điều chỉnh cá nhân cần thiết hiện đang được biết rất rõ (ít nhất là về mặt lý thuyết) thì chúng sẽ bị rớt xuống dưới ngưỡng cửa của tâm thức, và do đó, các tác động của chúng sẽ trở nên tự động. Điều này cũng sẽ mang lại một sự khích lệ vững chắc cho ý tưởng vốn sẽ làm cho điểm đạo đồ trở thành những gì mà y phải trở nên, bởi vì thể trí hữu thức của y tự do đối với hoạt động tập thể. Đây là một khái niệm phải ngày càng được vun trồng; “Khi một người tưởng nghĩ trong tâm thế nào, thì y trở nên thế ấy”. Hạ trí sẽ là cơ quan biểu lộ của tim và cũng hoạt động ở trạng thái vô thức như là nhịp đập của chính trái tim – quả tim vật chất. Thượng trí được dự định ngày càng trở thành lĩnh vực nỗ lực của điểm đạo đồ, và vì vậy y luôn cần phải kiến tạo antahkarana.
In the past, the emphasis has been on what the individual initiate had to do in order to fit himself to take initiation, and so become a Master of the Wisdom and a member of the planetary Hierarchy. In the coming new cycle the emphasis will be upon group work and activity, upon group initiation and group approach to the Center of Life. The required mode of life and the needed individual eliminations and adjustments are now so well known (theoretically, at least) that they should have dropped below the threshold of consciousness and should consequently be automatic in their effects. This should also provide a steady inducement to thought which will make the initiate what he ought to be, because his conscious mind is free for group functioning. This is a concept which must be increasingly cultivated; “As a man thinketh in his heart, so he is.” The lower mind should be the organ of heart expression and be as unconscious in its functioning as is the rhythm of the heart itself—the physical heart. The higher mind is intended to become increasingly the field of the initiate's effort, and hence the constant need for him to build the antahkarana.
Do đó, trong quy tắc này, chúng ta đang bàn đến công việc
In this Rule we are therefore dealing with the work
