nào đó, hoặc một thành viên của Thánh Đoàn để tạo ra một kết quả được xác định trước trong ba cõi thấp phù hợp với mục đích của Thượng Đế. Có thể nói (chính xác đến một mức độ huyền bí nào đó) rằng sự hủy diệt đã mang lại theo lệnh của từ ngữ thứ tư này trong Quy Luật XIV là sự hủy diệt của một trạng thái nào đó của kế hoạch khi nó đã đang hoạt động trong ba cõi thấp, và điều này theo mục đích thiêng liêng và chủ đích thiêng liêng.
Ashram or some member of the Hierarchy in order to produce a predetermined result in the three worlds in line with the purpose of God. It might be said (accurately to a certain esoteric extent) that the destruction brought about in obedience to this fourth word in Rule XIV is the destruction of some aspect of the plan as it has been functioning in the three worlds, and this under divine purpose and intent.
QUY LUẬT MƯỜI BỐN - Phần 2
RULE FOURTEEN - Part 2
Sự hủy diệt này không quá xác định ở bề ngoài như cái chết – trên cõi trần – của một người, mặc dù về bản chất đó không phải là diễn trình lên tới cực điểm nhanh chóng như thường được phỏng đoán. Hình tướng vật chất có thể chết và biến mất, nhưng một tiến trình tử vong bên trong của các thể tinh anh xảy đến, và diễn trình chết không hoàn toàn cho đến khi thể cảm dục và thể trí đã tan rã và con người trở nên tự do trong thể nguyên nhân hay thể linh hồn của mình. Vì vậy, trên một quy mô lớn hơn nhiều, với cái chết hoặc sự hủy diệt của các giai đoạn của Thiên Cơ, nó được Thánh Đoàn vạch ra phù hợp với Thiên Ý. Có một sự chồng lắp giữa diễn trình xây dựng và diễn trình hủy diệt. Các nền văn minh sắp tàn hiện diện trong các hình thức cuối cùng của chúng, trong khi các nền văn minh mới đang xuất hiện, các chu kỳ đến và đi, và chồng lắp khi ra đi; điều tương tự cũng được nhận thấy là đúng trong sự xuất hiện và biến mất của các cung và các chủng tộc. Cuối cùng, và theo quan điểm của con người bậc trung, sự chết chỉ là sự biến mất khỏi cõi trần – là cõi của những ngoại hiện (plane of appearances).
This destruction is not outwardly so conclusive as is death—on the physical plane—of a man, though that is not essentially the rapidly consummated process as is usually surmised. The physical form may die and disappear, but an inner process of dying of the subtler bodies supervenes and the death process is not complete until the astral and mental bodies have disintegrated and the man stands free in his causal or soul body. So it is, on a much larger scale, with the death or destruction of phases of the divine Plan, engineered by the Hierarchy in conformity with the divine Purpose. There is an overlapping between the building process and the destroying process. Dying civilisations are present in their final forms whilst new civilisations are emerging; cycles come and go and in the going overlap; the same is also found to be true in the emerging and disappearing of rays and races. Death, in the last analysis and from the standpoint of the average human being, is simply disappearance from the physical plane—the plane of appearances.
Tuy nhiên hình thức hủy diệt mà chúng ta đang xem xét có liên quan nhiều với sự hủy diệt về tính chất hơn là với sự hủy diệt hình hài, mặc dù sự biến mất của những tính chất này tạo ra cái chết của hình hài bên ngoài. Sự sống đang triệt thoái của một biểu lộ vĩ đại của kế hoạch Thánh Đoàn hấp thu các tính chất và trở lại cùng với chúng, dưới hình thức tài năng, sau đó trong thời gian và không gian, và biểu lộ một lần nữa qua trung gian của các hình thức biểu lộ thích hợp hơn. Tuy nhiên, linh hồn giết chết các hình tướng trong ba cõi thấp; chính khía cạnh sự sống (trong loại hủy diệt cao hơn và rộng hơn này) hủy diệt tính chất bẩm sinh và tương ứng là hình thức của một nền văn minh, loại của một ý thức hệ và đặc điểm của một chủng tộc hoặc quốc gia,
The form of destruction we are considering however, is more concerned with the destruction of quality than with forms, though the disappearance of these qualities produces the death of the outer form. The withdrawing life of a great expression of the hierarchical plan absorbs the qualities and returns with them, as endowments, later in time and space and manifests anew through the medium of more adequate forms of expression. The soul, however, kills the forms in the three worlds; it is the life aspect (in this higher and more extensive type of destruction) which destroys the innate quality and consequently the form of a civilisation, the type of an ideology and the character of a race or nation,
