thành một quan năng trực giác đang phát triển và đầy biểu cảm. Thực tế của tiến trình này được thể hiện trong sự xuất hiện của tính chất cơ bản vốn đã luôn luôn có sẵn trong bản thân dục vọng: tính chất tưởng tượng của linh hồn, thực hiện mong muốn và dần dần trở thành một quan năng sáng tạo cao siêu khi ham muốn chuyển thành các trạng thái ngày càng cao siêu hơn, và dẫn đến các nhận thức ngày càng cao hơn. Cuối cùng quan năng này gợi lên các năng lượng của thể trí, và thể trí cộng với trí tưởng tượng cuối cùng trở thành một tác nhân thỉnh nguyện và sáng tạo vĩ đại. Như thế, chính Tam Thượng Thể Tinh Thần được đưa vào hòa hợp với phàm ngã tam phân.
into a growing and expressive intuitive faculty. The reality of this process is demonstrated in the emergence of that basic quality which has always been inherent in desire itself: the imaginative quality of the soul, implementing desire and steadily becoming a higher creative faculty as desire shifts into ever higher states and leads to ever higher realisations. This faculty eventually invokes the energies of the mind, and the mind, plus the imagination, becomes in time a great invocative and creative agent. It is thus that the Spiritual Triad is brought into rapport with the threefold personality.
Tôi đã nói với bạn trong các tác phẩm trước đây rằng về cơ bản, cõi cảm dục không tồn tại như một phần của Thiên Cơ; về bản chất thì đó là sản phẩm của ảo cảm, của kama-manas – một ảo cảm mà chính nhân loại đã tạo ra, và nhân loại đã thực tế sống trong đó hoàn toàn từ những ngày đầu của thời Atlantis. Hiệu quả của một sự tiếp xúc với linh hồn ngày càng tăng đã không chỉ là xua tan sương mù của ảo cảm, mà nó cũng đã dùng để củng cố, và do đó đưa vào sử dụng có hiệu quả trí tưởng tượng với khả năng sáng tạo mạnh mẽ có tính áp đảo của nó. Năng lượng sáng tạo này, khi được thực hiện bởi một thể trí giác ngộ (với khả năng tạo ra hình tư tưởng của nó),bấy giờ được vị đệ tử vận dụng để tạo các tiếp xúc cao hơn với linh hồn, và để đưa vào hình thức biểu tượng mà y bắt đầu ý thức về nó qua trung gian của một tuyến năng lượng – tức antahkarana – mà y đang tạo ra một cách đều đặn và khoa học.
I have told you in earlier writings that basically the astral plane is non-existent as a part of the divine Plan; it is fundamentally the product of glamour, of kama-manas—a glamour which humanity itself has created and in which it has lived practically entirely since early Atlantean days. The effect of an increasing soul contact has not simply been to dispel the mists of glamour, but it has also served to consolidate and to bring into effective use, therefore, the imagination with its overwhelmingly powerful creative faculty. This creative energy, when implemented by an illumined mind (with its thoughtform making ability), is then wielded by the disciple in order to make contacts higher than with the soul, and to bring into symbolic form that of which he becomes aware through the medium of a line of energy—the antahkarana—which he is steadily and scientifically creating.
Có thể nói (cũng với tính cách biểu tượng) rằng ở mỗi cuộc điểm đạo, y thử nghiệm cầu nối và dần dần phát hiện ra sự hoàn hảo của những gì mà y đã tạo ra dưới sự cảm hứng của Tam Thượng Thể Tinh thần và với sự trợ giúp của ba khía cạnh của thể trí của y (trí trừu tượng, linh hồn hay Con của Trí và hạ trí cụ thể) được kết hợp với sự hợp tác sáng suốt của phàm ngã được linh hồn thấm nhuần của y. Trong các giai đoạn đầu của công việc thỉnh nguyện của y, công cụ được dùng là trí tưởng tượng sáng tạo. Việc này cho phép y ngay lúc ban đầu hành động như thể y đã có khả năng sáng tạo như thế; sau đó, khi ý thức tưởng tượng cứ như thể đó không còn
It might be said (equally symbolically) that at each initiation he tests the connecting bridge and discovers gradually the soundness of that which he has created under the inspiration of the Spiritual Triad and with the aid of the three aspects of his mind (the abstract mind, the soul or the Son of Mind, and the lower concrete mind), combined with the intelligent cooperation of his soul-infused personality. In the early stages of his invocative work, the instrument used is the creative imagination. This enables him at the very beginning to act as if he were capable of thus creating; then, when the as if imaginative consciousness is no longer
