Quyền-Lực-Từ (Word of Power), như trong tiến trình sáng tạo của Thượng Đế. Thực ra đây là một sự đảo ngược qui trình của Chân Thần, khi Chân Thần đã phóng ra tuyến sự sống vốn cuối cùng neo chặt nó vào linh hồn. Thực ra, linh hồn đã đi vào sự hiện tồn nhờ việc bám chặt (anchorage) này; bấy giờ diễn trình tiếp sau xảy ra, khi linh hồn, đến lượt nó phát ra một tuyến kép (dual thread) vốn cuối cùng đã tìm thấy điểm neo ở đầu và tim của con người tam phân hạ đẳng, là phàm ngã. Vị đệ tử được tập trung ở trung tâm mà y đã xây dựng trên cõi trí, và đang lôi cuốn mọi nguồn lực của y (các nguồn lực của phàm ngã tam phân và linh hồn được kết hợp) vào hoạt động; bây giờ y phóng ra một tuyến về phía Chân Thần.
Word of Power, as in the logoic creative process. This is in reality a reversal of the process of the Monad when It sent forth the thread of life which finally anchored itself in the soul. The soul, in reality, came into being through the means of this anchoring; then came the later process, when the soul in its turn sent forth a dual thread which finally found anchorage in the head and the heart of the lower threefold man, the personality. The disciple is focussed in the centre which he has constructed upon the mental plane, and is drawing all his resources (those of the threefold personality and the soul combined) into activity; he now projects a line towards the Monad.
Chính dọc theo tuyến này mà sự triệt thoái cuối cùng của các lực xảy ra, các lực đó – ở trên con đường đi xuống hay con đường tiến hóa hướng hạ – đã tự tập trung trong phàm ngã và linh hồn. Bản thân Antahkarana, được hoàn thành bằng cây cầu được đệ tử tạo ra, là trung gian cuối cùng của sự trừu xuất hay là của sự triệt thoái vĩ đại. Chính là với antahkarana mà điểm đạo đồ có liên quan trong lần điểm đạo thứ tư, đôi khi được gọi là cuộc Đại-Từ-Bỏ – sự từ bỏ hay sự triệt thoái khỏi sự sống sắc tướng, cả sự sống phàm ngã lẫn sự sống chân ngã. Sau lần điểm đạo này, không một khía cạnh nào trong các trạng thái này có thể nắm giữ Chân Thần nữa. “Bức màn của Thánh Điện” bị xé làm hai từ trên xuống dưới – bức màn đó vốn tách Sân Ngoài (sự sống phàm ngã) ra khỏi Thánh Địa (linh hồn) và ra khỏi Nơi Chí Thánh (Chân Thần) trong Thánh Điện ở Jerusalem. Các hàm ý và các tương tự tất nhiên sẽ trở nên rõ ràng cho bạn.
It is along this line that the final withdrawal of the forces takes place, the forces which—upon the downward way or the involutionary path—focussed themselves in the personality and the soul. The antahkarana per se, completed by the bridge built by the disciple, is the final medium of abstraction or of the great withdrawal. It is with the antahkarana that the initiate is concerned in the fourth initiation, called sometimes the Great Renunciation—the renunciation or the withdrawal from form life, both personal and egoic. After this initiation neither of these aspects can hold the Monad any more. The “veil of the Temple” is rent in twain from the top to the bottom—that veil which separated the Outer Court (the personality life) from the Holy Place (the soul) and from the Holy of Holies (the Monad) in the Temple at Jerusalem. The implications and the analogies will necessarily be clear to you.
Do đó, để mang lại sự phóng chiếu cần thiết của các năng lượng được tích lũy, được cấu tạo bằng trí tưởng tượng sáng tạo, và được mang đến một điểm nhất tâm tột độ bằng sự tập trung xung lực trí tuệ (một trạng thái của ý chí), bấy giờ đệ tử kêu gọi các nguồn lực của linh hồn y, được dự trữ trong cái mà về mặt chuyên môn được gọi là “bảo ngọc trong hoa sen”. Đây là chỗ bám của Chân Thần – một điểm không được quên. Các trạng thái của linh hồn mà chúng ta gọi là tri thức, bác ái và hy sinh, và vốn là các biểu lộ của thể nguyên nhân, chỉ là kết quả của bức xạ Chân Thần này.
In order, therefore, to bring about the needed projection of the accumulated energies, organised by the creative imagination and brought to a point of excessive tension by the focussing of the mental impulse (an aspect of the will), the disciple then calls upon the resources of his soul, stored up in what is technically called “the jewel in the lotus.” This is the anchorage of the Monad—a point which must not be forgotten. The aspects of the soul which we call knowledge, love and sacrifice, and which are expressions of the causal body, are only effects of this monadic radiation.
