phục sinh trọng đại đó, chúng trở nên không còn có ích nữa; Chân Sư không cần các trung tâm năng lượng nữa, và tâm thức của Ngài được siêu việt và được biến đổi thành một loại ý thức mà những người chưa trải qua các điểm đạo này không biết gì về nó. Nếu Ngài chọn để có một hiện thể vật chất (như nhiều vị sẽ làm khi Đức Christ tái lâm và Thánh Đoàn được hiển lộ trên Cõi Trần), Chân Sư sẽ “hoạt động từ trên xuống dưới” và không phải (như trường hợp ngày nay với mọi đệ tử, mặc dù đương nhiên là không phải với các Chân Sư) theo hướng “từ dưới lên trên”. Ở đây Tôi đang trích dẫn các cụm từ cổ xưa được tìm thấy trong các văn khố của Thánh Đoàn. Do đó các Ngài sẽ không cần các bí huyệt trên các phân cảnh dĩ thái của cõi trần thuộc hành tinh chúng ta.
resurrection, they become no longer of service; the Master needs no energy centres, and His consciousness is transcended and transformed into a type of awareness of which those who have not experienced these initiations know nothing. If He chooses to take a physical vehicle (as many will when the Christ reappears and the Hierarchy is externalised on Earth), the Master will “function from the above to the below” and not (as is the case today with all disciples, though naturally not with the Masters) on “the below towards the above.” I am here quoting ancient phrases to be found in the archives of the Hierarchy. They will therefore need no centres on the etheric levels of our planetary physical plane.
Ở cuộc điểm đạo thứ tư này, điểm đạo đồ bắt đầu hoạt động, hoàn toàn và luôn luôn, trên cõi thứ tư, các phân cảnh bồ đề của cõi hồng trần vũ trụ của chúng ta – là cõi trực giác của chúng ta. Đây là trường hợp cho dù bạn đếm từ dưới lên hoặc từ trên xuống dưới. Ở đây, bạn lại có sự biểu thịvị trí trung tâm của cuộc điểm đạo này và tầm quan trọng của nó. Nó có ba cuộc điểm đạo đi trước và ba cuộc điểm đạo tiếp theo sau, dẫn lên tới cuộc điểm đạo thứ bảy hay cuộc điểm đạo cuối cùng của hành tinh, vì hai cuộc điểm đạo còn lại về cơ bản không liên quan chút nào với Hành Tinh Thượng Đế của chúng ta. Chính vì sự chuyển tiếp thường xuyên này của “tiêu điểm sinh động” (“living focus”) của điểm đạo đồ – được nâng ra khỏi ba cõi thấp lên tới cõi bồ đề – mà ý niệm về sự phục sinh đã len lỏi vào giáo lý Cơ Đốc giáo để cho cuộc Điểm Đạo Thập Giá Hình được miêu tả là đi trước cuộc Điểm Đạo Phục Sinh; thực ra điều này không phải như thế, ngoại trừ ở một phạm vi nhỏ và là biểu tượng của kinh nghiệm tương lai.
At this fourth initiation the initiate begins to function entirely and always upon the fourth plane, the buddhic levels of the cosmic physical plane—our intuitional plane. This is the case whether you count from below upwards or from above downwards. You have here again an indication of the central position of this initiation and of its importance. It is preceded by three initiations and succeeded by three initiations, leading up to that of the seventh or final planetary initiation, because the remaining two initiations are fundamentally not related in any way to our planetary Life. It is because of this permanent transition of the initiate's “living focus”—lifted out of the three worlds on to the buddhic plane—that the concept of resurrection has crept into the Christian teaching so that the Crucifixion Initiation is portrayed as preceding the Resurrection Initiation; this is in reality not the case, except in a lesser degree and as symbol of future experience.
Tương tự như vậy, ý niệm về sự hy sinh đã tràn ngậptoàn bộ giáo lý về Thập Giá Hình(Crucifixion) hoặc cuộc Điểm Đạo Từ Bỏ, cả ờ Phương Đông lẫn ở Phương Tây. Đây là một ý tưởng hy sinh được kết hợp với ý niệm về sự đau đớn, thống khổ, khốn khó, nhẫn nại, kéo dài và tử vong. Tuy nhiên, gốc rễ thực sự của từ này vẫn như nhau và cung cấp ý nghĩa thực sự: “Sacer”, thánh hóa (to make holy), đó là những gì thật sự xảy ra cho điểm đạo đồ; y được “thánh hóa”; y được “dành cho” (“set apart”)
In the same way, the concept of sacrifice has permeated all the teaching anent the Crucifixion or the Renunciation Initiation, both in the East and in the West. This is a sacrifice idea associated with the concept of pain, agony, suffering, patience, prolongation and death. Yet the true root of the word remains the same and gives the true significance: “Sacer,” to make holy; that is what in truth happens to the initiate; he is “made holy”; he is “set apart”
