một sự thống nhất cuối cùng ở điểm nhất-tâm. Tôi biết rằng đây là một điều khó hiểu bởi vì nó tiêu biểu các chân lý khó cho đệ-tử thấu triệt. Nhưng chúng sẽ được mỗi người hiểu rõ và nắm vững khi y tiến lên theo Con Đường Đệ-Tử và trải qua sự huấn luyện cần thiết để được điểm đạo. Nhân loại đang phát triển nhanh chóng cũng sẽ tinh thông chúng, về sau trong thế kỷ này và trong thế kỷ tới, như thế chứng minh rằng sự điểm đạo quan trọng cuối cùng trở thành một thành tựu đã qua của quần chúng. Điều này làm nổi bật sự giải phóng sẽ xuất hiện về sau như một kết quả nhất định của chiến tranh. Hiến chương Đại Tây Dương và Bốn Quyền Tự Quyết (Four Freedoms) được đưa ra dưới sức ép được tạo ra bởi sự thống khổ và căng thẳng trên thế giới, là những phản ảnh của việc này, và tiêu biểu cho tất cả những gì có thể xảy ra đối với người bậc trung có khuynh hướng vật chất, để hiểu được ý muốn hiện tại của Shamballa khi nó chi phối các kế hoạch của Thánh Đoàn và được thúc đẩy (impulsed) bởi Các Đấng Ghi Nhận (Registrants) Thiên Ý. Điều này trong phạm vi hai nhóm Đấng Quản Thủ (Custodians) đã có thể truyền đạt sự mặc khải này cho những bậc tài trí lỗi lạc nhất trong nhân loại – nhóm thứ nhất tiếp xúc với các thành viên cao cấp của Thánh Đoàn, còn nhóm sau tiếp xúc với các điểm đạo đồ và các đệ-tử có liên quan chặt chẽ với nhân loại.
an eventual unity at the point of tension. I realise that this is a hard thing to comprehend because it embodies truths which are difficult for the disciple to grasp. But they will be grasped and mastered by each one as he proceeds along the Path of Discipleship and submits to the needed training for initiation. They will also be mastered, later in this century and in the next, by the rapidly developing humanity, thus demonstrating that the initiation of the moment becomes the past achievement of the masses eventually. This enhanced liberation will later appear as a definite result of the war. The Atlantic Charter and the Four Freedoms, formulated in the tension produced by the world agony and strain, are the reflections of this, and embody all that it is possible for average materially-minded man to grasp of the present will of Shamballa as it conditions the plans of the Hierarchy and is impulsed by the Registrants of the Purpose. This is as far as the two groups of Custodians have been able to convey this revelation to the best human intellects—the first group dealing with the senior members of the Hierarchy and the latter with those initiates and disciples who are closely related to humanity.
Ở đây, một lần nữa chúng ta đối mặt với sự kiện là Khoa Học về Khấn Nguyện và Đáp Ứng, mà quy luật này về cơ bản đang bàn đến, chủ yếu là một hoạt động lớn lao và có tính khoa học mà nhân loại hiện đại về thực tế không biết một chút gì về nó, nhưng nó có liên quan đến quyền năng tư tưởng và đến việc tạo ra hình-tư-tưởng. Chỉ có các vị điểm đạo đồ ở cấp cao nhất – như ba Đấng Đại Chủ Quản – có quyền khấn một mình và không được kèm theo bởi bất kỳ tác nhân bảo vệ nào, chẳng hạn như một nhóm, và lý do cho điều đó là vì bản thân Các Ngài là các thành viên của Hội Đồng tại Shamballa, và về mặt cá nhân là Các Đấng Ghi Nhận Thiên Ý. Sự xuất hiện hằng năm của Đức Phật là sự thể hiện hay biểu tượng bên ngoài của sự xuất hiện của Khoa Học về Khấn Nguyện và Đáp Ứng này trong tâm thức nhân loại đang thức tỉnh. Sự cầu nguyện là sự biểu lộ mờ nhạt, yếu ớt và không đầy đủ về điều này; sự khẳng định thiêng liêng để có được sự thịnh vượng vật chất là một sự bóp méo của chân lý này. Điều này cần phải được ghi nhớ. Ý nghĩa thực sự của
Here again we come up against the fact that the Science of Invocation and Evocation, with which this Rule fundamentally deals, is primarily a great and scientific activity of which modern humanity knows practically nothing, but which is related to thought power and to thoughtform building. Only initiates of the highest degree—such as the three Great Lords—have the right to invoke alone and unaccompanied by any protective agency, such as a group, and the reason for that is that They Themselves are members of the Council at Shamballa and are individually Registrants of the Purpose. The annual appearance of the Lord Buddha is the outer demonstration or symbol of the emergence of this Science of Invocation and Evocation in the waking consciousness of humanity. Prayer is the dim, faint and inadequate expression of this; affirmation of divinity in order to gain material well-being is a distortion of this truth. This needs to be remembered. The true significance of this
