sự phát triển tâm linh và việc phụng sự. Y được ngăn cách ra khỏi những gì là tự nhiên, vật chất, được truyền chuyển và gây trở ngại, ngăn trở và có tính phá hoại, và ra khỏi những gì làm giảm hoạt động đúng đắn đối với những gì mới mẻ. Y học cách xác định Sự Toàn Vẹn (Wholeness) vốn là quyền thiêng liêng và là đặc quyền của y.
for spiritual development and service. He is separated off from that which is natural, material, transmitted and handicapping, trammelling and destructive, and from that which lessens right activity for that which is new. He learns to define the Wholeness which is his divine right and prerogative.
Vẻ đẹp của lời giải thích về cuộc điểm đạo này, và phần thưởng cho những ai cố gắng thâm nhập vào ý nghĩa và hậu ý thực sự của nó thì vô kể; tuy nhiên nó đòi hỏi giáo lý của Phương Đông và Phương Tây đạt đến sự hiểu biết thực sự về kinh nghiệm này. Ý niệm về một sự đoạn tuyệt (break) hoàn toàn với đời sống cũ trong ba cõi kinh nghiệm vốn đã là đặc điểm công việc của linh hồn từ rất lâu, là hiển nhiên. Đó là cái chết dưới hình thức xác thực nhất và hữu ích nhất của nó; mỗi cái chết, như nó đang xảy ra ngày nay và trên cõi trần, do đó đều có tính chất tượng trưng, chỉ rõ thời điểm khi mà linh hồn cuối cùng “chết” đối với tất cả những gì thuộc về vật chất và xác thân, giống như con người chết đối với mọi tiếp xúc trong ba cõi thấp, trước khi lại bắt đầu sự tái sinh (incarnated living).
The beauty of the interpretation of this initiation and the reward to those who attempt to penetrate to its true meaning and significance are untold; it requires, however, the teaching of the East and of the West to arrive at the true understanding of the experience. The concept of a clean break with the old life in the three worlds of experience which has characterised the work of the soul for so long is obvious. It is death in its truest and most useful form; every death, as it takes place today and on the physical plane, is therefore symbolic in nature, pointing to the time when the soul finally “dies” to all that is material and physical, just as the human being dies to all contact in the three worlds before resuming incarnated living.
Trên cõi bồ đề hay cõi trực giác (cõi phụ thứ tư của cõi hồng trần vũ trụ) bản chất trí tuệ – ngay cả bản chất của thượng trí hoặc trình độ tư tưởng trừu tượng – mất sự kiểm soát của nó trên điểm đạo đồ, và từ nay về sau chỉ có ích trong việc phụng sự. Trực giác, là lý trí thuần túy, tri thức đầy đủ được soi sáng bằng mục đích đầy yêu thương của Thiên Trí – để đề cập đến một vài tên gọi của phân cảnh ý thức thứ tư hay của sự nhạy cảm tâm linh – thay thế cho nó và từ đây về sau điểm đạo đồ sống trong ánh sáng của tri thức đúng đắn hay chân thực, tự biểu lộ thành minh triết trong mọi vấn đề – vì thế các danh hiệu Chân Sư Minh Triết hay Vị Chúa Từ Bi được dành cho Các Vị đã nhận được điểm đạo thứ tư và thứ năm; các danh hiệu này theo nhau rất chặt chẽ. Các Chân Sư hoạt động từ cõi ý thức (awareness) là cõi bồ đề; trên cõi đó, Ngài sống cuộc sống của Ngài, đảm trách việc phụng sự của Ngài và xúc tiến Thiên Cơ trong ba cõi thấp và cho bốn giới trong thiên nhiên. Hãy đừng quên điều này. Ngoài ra, hãy nhớ rằng việc đạt đến tiêu điểm này và sự tự do có được này
On the buddhic or intuitional plane (the fourth level of the cosmic physical plane) the mind nature—even that of the higher mind or the level of abstract thought—loses its control over the initiate and is henceforth only useful in service. The intuition, the pure reason, complete knowledge illumined by the loving purpose of the divine Mind—to mention some of the names of this fourth level of awareness or of spiritual sensitivity—takes its place and the initiate lives henceforth in the light of correct or straight knowledge, expressing itself as wisdom in all affairs—hence the titles of Master of the Wisdom or Lord of Compassion given to Those Who have taken the fourth and the fifth initiations; these follow very closely upon each other. From the buddhic level of awareness, the Master works; on it, He lives His life, undertakes His service and furthers the Plan in the three worlds and for the four kingdoms in nature. Let this not be forgotten. Also, let it be remembered that this achievement of focus and this attained freedom are
