User Tools

Site Tools


books:24books:rays_and_the_initiations:ri_702


rằng “Đức Christ đã xuống địa ngục và đã dạy các tinh thần (spirits) đang ở trong ngục” trong ba ngày. Điều này có nghĩa rằng Ngài đã làm việc với nhân loại trong ba cõi (vì thời gian và diễn trình của các sự kiện được các triết gia xem như đồng nghĩa) trong một quãng thời gian ngắn, nhưng đã được gọi là (vì lợi ích của nhiệm vụ độc đáo của Ngài là lần đầu tiên trong lịch sử thế giới, hiện thân cho nguyên khí bác ái của thiên tính) Vị Lãnh Đạo của Thánh Đoàn.

teaching that “Christ descended into hell and taught the spirits which are in prison” for three days. This means that He worked with humanity in the three worlds (for time and the process of events are regarded by philosophers as synonymous in meaning) for a brief period of time, but was called (on account of His unique task of embodying for the first time in world history the love principle of divinity) to be the Head of the Hierarchy.

Cùng một ý niệm về hoạt động trong ba cõi thấp của sự sống cõi trần (theo ý nghĩa vũ trụ) được thể hiện cho chúng ta trong câu được tìm thấy trong Tân Ước “bức màn của thánh điện bị xé làm hai từ trên xuống dưới”. Nói một cách tượng trưng, đây là Bức Màn phân chia hoặc tách nhân loại khỏi tham dự vào Thiên Giới. Màn này đã được Đức Christ xé toang – một việc phụng sự độc đáo mà Ngài đã làm cả cho nhân loại lẫn cho Thánh Đoàn tinh thần; Ngài đã làm dễ dàng hơn cho một sự truyền thông nhanh hơn nhiều được thiết lập giữa hai trung tâm lớn này của sự sống thiêng liêng.

The same concept of working in the three worlds of physical plane existence (in the cosmic sense) is embodied for us in the phrase found in the New Testament that “the veil of the temple was rent in twain from the top to the bottom.” This is the Veil which, symbolically speaking, divides or shuts off humanity from participation in the kingdom of God. This was rent by the Christ—an unique service which He rendered both to humanity and to the spiritual Hierarchy; He made it easier for a much quicker communication to be set up between those two great centres of divine life.

Tôi muốn yêu cầu bạn suy nghĩ sâu xa về cuộc Điểm Đạo Từ Bỏ này, hãy luôn nhớ trong cuộc sống hằng ngày của bạn rằng tiến trình từ bỏ này, dẫn đến thập giá hình của phàm ngã, chỉ có thể xảy ra bằng sự thực hành hạnh dứt bỏ mỗi ngày. Từ ngữ “sự dứt bỏ” (“detachment”) chỉ là thuật ngữ Phương Đông thay cho chữ “renunciation”(“sự từ bỏ”) của chúng ta. Đó là cách dùng thực tế của thông tin loại đó mà Tôi đã đưa ra ở đây cho bạn. Tôi muốn yêu cầu bạn cũng (có vẻ kỳ lạ) quen với thập giá hình, nếu bạn thích dùng từ đó; để cho phép chính bạn trở nên quen với việc đau khổ với sự dứt bỏ, hãy biết rằng linh hồn không đau khổ chút nào, và rằng không có việc đau đớn hoặc sầu khổ đối với Chân Sư, Đấng đã đạt được giải thoát. Tất cả các Chân Sư đã từ bỏ những gì thuộc về vật chất; Các Ngài đã được nâng ra khỏi ba cõi thấp bằng nỗ lực của chính Các Ngài; Các Ngài đã tách chính Các Ngài ra khỏi mọi chướng ngại; Các Ngài đã bỏ lại địa ngục đàng sau và thuật ngữ “các tinh thần đang ở trong ngục tù” không còn được áp dụng cho các Ngài nữa. Các Ngài đã làm điều này không phải vì mục đích ích kỷ. Trong thời kỳ đầu của Con Đường Dự Bị, sự khao khát ích kỷ vốn ở trước nhất trong tâm thức

I would ask you to ponder this Initiation of Renunciation, remembering ever in your daily life that this process of renunciation, entailing the crucifixion of the lower self, is only made possible by the practice of detachment every day. The word “detachment” is only the Eastern term for our word “renunciation.” That is the practical use of such information which I have here given to you. I would ask you also (curious as it may seem) to get used to crucifixion, if you care to use that word; to permit yourself to get accustomed to suffering with detachment, knowing that the soul suffers not at all, and that there is no pain or agony for the Master Who has attained liberation. The Masters have each and all renounced that which is material; They have been lifted out of the three worlds by Their Own effort; They have detached Themselves from all hindrances; They have left hell behind and the term “spirits that are in prison” no longer applies to Them. This They have done for no selfish purpose. In the early days of the Probationary Path, selfish aspiration is foremost in the consciousness

books/24books/rays_and_the_initiations/ri_702.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki