User Tools

Site Tools


books:24books:rays_and_the_initiations:ri_72


Điểm đầu tiên cần được ghi nhận đó là chúng ta có ở đây cái định nghĩa của điểm đạo đồ. Y là một người mà trong bản chất nhị phân của y (linh hồn và phàm ngã), y đang tiến về phía trước. Điểm nhất tâm của y không còn là điểm phàm ngã nữa. Y đã hợp nhất và pha trộn hai trạng thái thiêng liêng trong chính y, và hiện giờ chúng tạo thành một đơn vị hợp nhất. Sự dung hợp này tạo ra điểm nhất tâm riêng của nó. Y đã qua cánh cửa mà tiến tới. Một điểm nhất tâm nữa xảy ra sau đó, trong đó một Linh Từ được phát ra để đáp lại với tiếng thỉnh nguyện của vị tân điểm đạo đồ. Một Linh Từ được đáp lại cho y: Được chấp nhận như một nhóm. Bấy giờ y cùng với nhóm mà bây giờ y là một phần được công nhận của nó, tiến tới trước.

The first point which should be noted is that we have here the definition of an initiate. He is one who, in his two-fold nature (soul and personality), moves forward. No longer is his point of tension that of the personality. He has fused and blended two divine aspects in himself, and they now constitute one integrated unit. This fusion produces its own point of tension. He has moved forward through the door. A point of tension again ensues in which a Word goes forth in response to the invocative cry of the new initiate. A Word is returned to him: Accepted as a group. Then he, with the group of which he is now a recognised part, moves forward.

Đối với điểm đạo đồ (như Tôi đã nêu ra trước đây) quá khứ bị bỏ lại phía sau: “Không để cho có sự hồi tưởng nào”, hiện tại tiêu biểu cho một điểm nhất tâm; tương lai cho thấy sự tiến tới từ điểm nhất tâm đó như là một kết quả của hành động có hiệu quả của nó. Cánh cửa đóng lại phía sau điểm đạo đồ, kẻ hiện đang là một thành viên được nhóm y thu nhận, và như Cổ Luận giải thích, “âm thanh của nó khi đóng lại, sẽ thông báo cho thế giới đang theo dõi rằng vị điểm đạo đồ đã đi vào một chốn bí mật, và rằng để đến với y theo ý nghĩa đích thực, họ cũng phải vượt qua cánh cửa đó”. Điều này truyền đạt ý tưởng về sự tự khai mở của cá nhân, mà tất cả đều phải trải qua, và cũng cho thấy sự cô đơn của điểm đạo đồ khi y tiến tới trước. Y chưa hiểu được tất cả những gì mà nhóm của y, nói chung, đang thấu hiểu; bản thân y cũng không được những người ở phía bên kia cánh cửa hiểu biết. Y đã cảm nhận được, trong một lúc nào đó, nhóm mà hiện giờ y có liên kết, và ngày càng trở nên ý thức về tính vô ngã tinh thần của họ, dường như đối với y, nhóm này gần như là một hình thức tách biệt, và không hề nuôi dưỡng những yếu tố thuộc bản chất phàm ngã trong y; do đó mà y đau khổ. Những người bị bỏ lại phía sau như là một phần của cuộc sống cũ của y, không hề hiểu được (dù là chưa được phát triển) tính vô ngã cơ bản của y. Thái độ này của họ gợi lên nơi y, khi được cảm nhận, một sự bực bội và chỉ trích mà y hiểu là không đúng, nhưng ở giai đoạn này, y dường như không thể tránh được, trong khi những người mà y chỉ trích lại nỗ lực để hạ bệ y, hoặc (ít nhất) là làm cho y cảm thấy bị khinh bỉ và khó chịu.

For the initiate (as I have earlier pointed out) the past is left behind: “Let there be no recollection”; the present embodies a point of tension; the future indicates a moving forward from that point of tension as a result of its effective action. The door closes behind the initiate, who is now an accepted member of his group, and as the Old Commentary puts it, “its sound in closing informs the watching world that the initiate has passed into a secret place and that to reach him in the real sense they too must pass that door.” This conveys the thought of individual self-initiation, to which all must be subjected, and indicates also the loneliness of the initiate as he moves forward. He does not yet understand all that his group as a whole grasps; he is himself not understood by those on the other side of the door. He has sensed for some time the group with which he is now affiliated, and is becoming increasingly aware of their spiritual impersonality, which seems to him to be almost a form of aloofness and which in no way feeds in him those elements which are of a personality nature; he therefore suffers. Those left behind as a part of his old life in no way comprehend his basic (even if undeveloped) impersonality. This attitude of theirs evokes in him, when sensed, a resentment and a criticism which he realises is not right but which at this stage he seems unable to avoid, whilst those he criticises endeavour to tear him down or (at the least) to make him feel despised and uncomfortable.

Trong các giai đoạn đầu, y trốn tránh những người bị bỏ lại

In the early stages he takes refuge from those left

books/24books/rays_and_the_initiations/ri_72.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki