điểm đạo đồ cao cấp này chọn Con Đường của cách sống (livingness) tương lai và Thực Tại (Being) của các Ngài, nhưng Các Ngài sẽ chỉ làm như vậy sau khi phát động các mãnh lực năng lượng nào đó (energy forces) vốn sẽ thay đổi một cách sáng tạo các chất liệu (matters) trên Trái Đất. Qua đó Các Ngài chứng minh hai điều: việc nắm bắt nhu cầu thế giới của các Ngài và sự nhận thức của các Ngài về con người có ý chí tự do để đưa ra quyết định. Cuộc điểm đạo mới nhất thuộc loại này do đó đã được tổ chức trong năm 1903. Các vị được chuẩn bị để vượt qua cuộc điểm đạo này đã bị đối mặt với sự thật về sự xuất hiện của các tà lực vũ trụ; lúc đó Các Ngài đã phải quyết định Các Ngài sẽ trợ giúp nhân loại theo cách nào, và các Ngài sẽ mang lại hoàn cảnh nào để nhân loại sẽ bị buộc phải nhận ra các tình trạng, và cũng thực hiện sự tự do lựa chọn và quyết định. Điều mà Các Ngài quyết định làm đã dẫn đến trận thế chiến, đến sự phân chia điển hình giữa phải và trái, giữa ngục tù và tự do, và vào năm 1952 sẽ dẫn đến một quyết định – thành quả của quyết định được giấu trong tâm thức của các Đấng mà vào lúc này sẽ thực hiện việc đó. (Được viết năm 1949).
higher initiates choose the Path of Their future livingness and Being, but They will do so only after setting in motion certain energy forces which will creatively change matters on Earth. They thereby prove two things: Their grasp of world need and Their recognition of man's freewill to make decision. The last initiation of this kind was therefore held in 1903. Those prepared to pass through this initiation were faced with the fact of the emerging forces of cosmic evil; They had then to decide in what manner They should bring aid to humanity and what situation They should bring about so that mankind would be forced to recognise conditions and also make free choice and decision. What They decided to do led to the world war, to a demonstrated cleavage between right and wrong, between imprisonment and freedom, and which, in 1952 will lead to a decision—the outcome of which is hidden in the consciousness of Those Who will at that time, make it. (Written in 1949.)
Ở cuộc điểm đạo thứ sáu này, các Chân Sư tham gia vào đó không còn ở dưới thẩm quyền của Thánh Đoàn nữa. Các Ngài đã chuyển ra khỏi đó. Mối liên kết từ lâu của Các Ngài với Thánh Đoàn được chuyển tới một trung tâm cao hơn và được chuyển vào Shamballa, trừ phi (như trong trường hợp của Đức Christ) Các Ngài chọn Con Đường Phụng Sự Địa Cầu, và trở lại làm việc với các cơ tiến hóa trên hành tinh chúng ta; có nhiều cuộc tiến hóa như thế và vài giới trong thiên nhiên ngoài giới nhân loại, bao gồm cơ tiến hóa thiên thần.
At this sixth initiation the Masters Who participate in it no longer come under the jurisdiction of the Hierarchy. They have moved out from under it. Their long connection with the Hierarchy is translated to a higher centre and is transferred to Shamballa, unless (as in the case of the Christ) They choose the Path of Earth Service and return to work with the evolutions upon our planet; there are many such evolutions and several kingdoms in nature besides the human, including the deva or angel evolution.
Cuộc Điểm Đạo thứ sáu, Điểm Đạo Quyết Định chuẩn bị cho Cuộc Điểm Đạo Phục Sinh thực sự, là cuộc điểm đạo thứ bảy. Điều này chỉ có thể được trải qua khi ý chí của Chân Sư trở nên hoàn toàn hòa nhập trong Ý chí của Hành Tinh Thượng Đế. Giữa cuộc điểm đạo thứ sáu và thứ bảy, “một thời gian chuyển tiếp của sự hợp nhất thiêng liêng” xảy ra; một hình ảnh thô sơ và có phần bị biến dạng về sự hợp nhất có tính quyết định này được đưa ra cho chúng ta trong Kinh Thánh Tân Ước, nơi đó chúng ta đọc về kinh nghiệm của Đức Christ trong vườn Gethsemane. Ở đó, như trong cuộc điểm đạo thứ tư, Điểm Đạo Từ Bỏ, yếu tố con người chịu đau khổ một lần nữa lại được nhấn mạnh, trong khi trong “ngôi vườn” có tính biểu tượng thực sự giữa điểm đạo thứ sáu và thứ bảy,
The sixth Initiation of Decision is preparatory to the true Initiation of the Resurrection, the seventh initiation. This can only be undergone when the will of the Master is completely merged in that of the planetary Logos. Between the sixth and the seventh initiations “an interim of divine fusion” takes place; an elementary and somewhat distorted picture of this critical fusion is given to us in The New Testament, where we read of the experience of the Christ in the garden of Gethsemane. There again—as in the fourth Initiation of Renunciation—the human element of suffering is emphasised, whereas in the true symbolical “garden” between the sixth and the seventh initiations there is no
