sau bằng cách thu mình lại và bằng sự im lặng quá mức và gần như khó chịu. Y học cách thâm nhập vào tâm thức của nhóm mới của y bằng cách hăng hái nỗ lực để phát triển năng lực của họ đối với sự vô ngã tâm linh. Y biết đó là cái mà y phải đạt cho được và – khi đạt được nó – y phát hiện ra rằng tính chất vô ngã này không được dựa trên sự lãnh đạm hoặc dựa trên thiên kiến, như y đã nghĩ, mà là dựa trên một sự hiểu biết sâu sắc, dựa trên một sự tập trung mạnh mẽ vào việc phụng sự thế gian, dựa trên một ý thức cân xứng và dựa trên một sự dứt bỏ vốn làm cho sự trợ giúp thực sự có thể xảy ra. Thế là cánh cửa và quá khứ bị bỏ lại phía sau. Thánh Paul đã cố gắng để diễn tả ý tưởng này khi ngài nói: “Quên đi những chuyện ở phía sau, gấp rút hướng tới ước vọng của tiếng gọi cao cả của bạn nơi Đức Christ”. Tôi muốn kêu gọi bạn chú tâm đến thuật ngữ “gọi” (“calling”).
behind by withdrawing himself and by much unnecessary and almost obtrusive silence. He learns to penetrate into the consciousness of his new group by strenuously endeavouring to develop their capacity for spiritual impersonality. He knows it is something which he must achieve and—as he achieves it—he discovers that this impersonality is not based on indifference or upon preoccupation, as he had thought, but upon a deep understanding, upon a dynamic focus on world service, upon a sense of proportion and upon a detachment which makes true help possible. Thus the door and the past are left behind. St. Paul attempted to express this idea when he said: “Forgetting the things which are behind, press forward towards the prize of your high calling in Christ.” I would ask your attention to the word “calling.”
2. Hãy để cho tiếng khấn nguyện phát ra từ trung tâm sâu thẳm của ánh sáng trong lạnh của nhóm.
2. Let the cry of invocation issue forth from the deep centre of the group's clear cold light.
Ở đây chúng ta không bàn đến ánh sáng trong đầu hoặc đến ánh sáng linh hồn khi nó được nhận thức bởi phàm-ngã hài hòa và chỉnh hợp. Việc đó cũng bị bỏ lại phía sau, và điểm đạo đồ nhận biết được ánh sáng của Ashram và ánh sáng bao gồm tất cả của Thánh Đoàn. Đây là hai trạng thái của ánh sáng linh hồn mà ánh sáng cá nhân trong đầu đã tiết lộ. Ánh sáng linh hồn mà điểm đạo đồ đã biết đến từ giây phút đầu tiên của sự tiếp xúc linh hồn, và ở các khoảng cách thời gian ngày càng giảm đi nhanh chóng, được tạo ra bởi sự phối hợp của ánh sáng linh hồn với ánh sáng của chính vật chất, và là hiệu quả chắc chắn và tự động của sự thanh lọc ba hiện thể và của sự thiền định sáng tạo. Trong các Kinh Thánh thế gian, chúng ta được dạy rằng: “trong ánh sáng đó, chúng ta sẽ thấy Linh Quang”; và bây giờ Tôi đang nói đến chính Linh Quang này – một ánh sáng chỉ được nhận thức khi cánh cửa được đóng lại sau lưng điểm đạo đồ. Bản thân ánh sáng đó bao gồm ánh sáng bồ đề và ánh sáng Atma, và các ánh sáng này là (để giải thích các từ ngữ Bắc Phạn này về mặt huyền bí) ánh sáng của lý trí thuần túy, vốn là sự thăng hoa của trí tuệ, và ánh sáng của ý chí tinh thần, vốn là sự tiết lộ thiên ý đang bao bọc. Ánh sáng thứ nhất
We are not here dealing with the light in the head or with soul light as it is perceived by the attuned and aligned personality. That too is left behind, and the initiate is aware of the light of the Ashram and the all-including light of the Hierarchy. These are two aspects of soul light which the individual light in the head has revealed. That soul light which the initiate has been aware of from the first moment of soul contact, and at rapidly decreasing intervals, is created by the fusion of the light of the soul with the light of substance itself, and is the inevitable and automatic consequence of the purification of the three vehicles and of creative meditation. We are told in the world Scriptures that “in that light shall we see Light”; and it is to this other Light that I now refer—a light which is only to be perceived when the door is shut behind the initiate. That light is itself composed of the light of buddhi and the light of atma, and these are (to interpret these Sanskrit terms esoterically) the light of the pure reason, which is the sublimation of the intellect, and the light of the spiritual will, which is the revelation of the enfolding purpose. The first
