trạng thái thông tuệ bắt đầu có kết quả và có hiệu quả cho việc tiến hành Thiên Ý, được tập trung cho vị đệ-tử thông qua Huyền Viện.
intelligence aspect fruitful and effective for the carrying out of divine purpose, focussed for the disciple through the Ashram.
4. Các mục đích của thời gian và không gian, của các sự kiện và sự mở rộng, của vật chất và ý thức đã được đạt tới, và cuối cùng được thay thế bằng một cái gì đó mà cho đến nay chúng ta chưa có tên gọi cho nó, và chúng ta cũng không có ý niệm nào về nó. Đó là cái bắt đầu tự biểu lộ sau cuộc điểm đạo thứ ba, khi trạng thái Cha (Father aspect, Chân Thần – ND) “bắt đầu xuất hiện” – Tôi không biết cách nào khác để diễn tả điều đó.
4. The purposes of time and space, of events and extension, of matter and consciousness have been achieved and are eventually superseded by something for which we have as yet no term and of which we have no conception. It is that which begins to express itself after the third initiation, when the Father aspect “comes into view”—I know not how else to word it.
5. Tổng thể được xem là có tầm quan trọng thiết yếu hơn so với thành phần, và điều này không phải như là một giấc mơ, một linh thị, một lý thuyết, một tiến trình mơ tưởng, một giả thuyết hay một sự thôi thúc. Nó được nhận thức như một nhu cầu bẩm sinh, và chắc chắn xảy ra. Nó bao hàm cái chết, nhưng là cái chết như vẻ đẹp, như niềm vui, như tinh thần đang hoạt động, như sự hoàn thành mọi điều tốt lành.
5. The whole is seen to be of more vital importance than the part, and this not as a dream, a vision, a theory, a process of wishful thinking, an hypothesis or an urge. It is realised as an innate necessity and as inevitable. It connotes death, but death as beauty, as joy, as spirit in action, as the consummation of all good.
Do đó, điều hiển nhiên là việc giải thích các Quy Luật này phải bao hàm khả năng vượt lên trên các thái độ thông thường và những gì mà người ta có thể gọi là những điều tầm thường của siêu hình học và thần triết học thông thường, và để thấy sự sống như Thánh Đoàn nhìn thấy nó. Điều này có nghĩa là sự sống được tiếp cận theo quan điểm của Quan Sát Viên (Observer) chứ không theo quan điểm của một kẻ tham dự (participator) trong thử nghiệm và kinh nghiệm thực tế trong ba cõi thấp. Quan Sát Viên này khác với Nhà Quan Sát trên Con Đường dự bị. Hầu hết thử nghiệm và kinh nghiệm đã bị bỏ lại phía sau, và một định hướng mới cho một thế giới của các giá trị, thậm chí cao hơn là thế giới ý nghĩa, đã bắt đầu. Thái độ này có thể được mô tả rõ như là cách tiếp cận của tất cả những ai tạo thành một phần của một Huyền Viện. Những người hợp thành Ashram đang sống trong ba cõi kinh nghiệm nếu họ là các đệ-tử nhập môn, nhưng sự tập trung chú ý của họ không phải ở nơi đó. Nếu họ là các đệ-tử được điểm đạo, họ ngày càng không ý thức về các hoạt động và phản ứng của phàm-ngã họ, bởi vì một vài khía cạnh của bản chất thấp hiện đang được kiểm soát và được thanh luyện đến nỗi chúng đã rớt xuống dưới ngưỡng của tâm thức và đã bước vào thế giới bản năng, do đó sự ý thức về chúng không hơn gì so với một người đang ngủ ý thức về sự hoạt động nhịp nhàng của
It will be obvious, therefore, that the interpretation of these Rules must involve capacity to pass beyond the usual attitudes and what one might call the usual metaphysical and theosophical platitudes, and to see life as the Hierarchy sees it. This means that life is approached from the angle of the Observer and not from that of a participator in actual experiment and experience in the three worlds. This Observer is different to the Observer on the probationary Path. Most of the experiment and experience has been left behind, and a new orientation to a world of values, higher than even the world of meaning, has set in. This attitude might well be described as the mode of approach of all who form a part of an Ashram. Those who form the Ashram are living in the three worlds of experience if they are accepted disciples, but the focus of their attention is not there. If they are initiated disciples, they are increasingly unaware of the activities and reactions of their personalities, because certain aspects of the lower nature are now so controlled and purified that they have dropped below the threshold of consciousness and have entered the world of instinct; therefore there is no more awareness of them than a man asleep is conscious of the rhythmic functioning of his sleeping
