User Tools

Site Tools


books:24books:the_destiny_of_the_nations:dn_40


Không đâu sự biểu lộ này mạnh mẽ hơn trong lịch sử của tôn giáo và Giáo hội. Nó bao gồm những thù ghét và cố chấp, các khoa trương, xa hoa hấp dẫn bên ngoài, tính chia rẽ đối với tất cả các dạng tín ngưỡng khác, cũng như những mối bất hòa nội bộ, các nhóm chống đối nhau, các nhóm thân thiết và bè phái. Giáo hội đã rời xa tính giản dị vốn có trong Đức Christ. Các nhà thần học đã đánh mất (nếu họ đã từng hoạch đắc) “trí tuệ vốn có trong Đức Christ”. Thế nên, Giáo hội ngày nay rất cần phải từ bỏ khoa thần học, phải đoạn tuyệt với tất cả các giáo lý, giáo điều, và hướng về thế giới ánh sáng vốn có trong Đức Christ. Bằng cách đó, họ biểu dương điều thực tế về sự hằng sống của Đức Christ, cũng như vẻ đẹp và tình thương mà họ có thể phản ánh nhờ giao tiếp với Ngài, vị sáng lập Thiên Chúa giáo chứ không sáng lập tôn giáo của giáo hội.

nowhere more potently than in religious and Church history with its hatreds and bigotry, its pomp and luxurious appeal to the outer ear and eye, and its separativeness from all other forms of faith as well as its internal dissensions, its protesting groups and its cliques and cabals. The Church has wandered far from the simplicity which is in Christ. Theologians have lost (if they ever possessed it) the “mind that is in Christ” and the outstanding need of the Church today is to relinquish theology, to let go all doctrine and dogma and to turn upon the world the light that is in Christ, and thus demonstrate the fact of Christ's eternal livingness, and the beauty and the love which it can reflect from its contact with Him, the founder of Christianity but not of Churchianity.

Trên đây là chỉ nói chung. Trong Giáo hội ngày nay vẫn có những người biểu lộ được tất cả những gì tôi vừa nói, và là phản ảnh hết sức chân thực của Đức Christ hằng sống. Họ đặt thần học và thẩm quyền vào đúng chỗ, và xem những bàn thảo của các nhà thần học chỉ như những lối rèn luyện cần cho trí não, giúp người ta suy nghĩ, chứ không xem chúng là các yếu tố chi phối, quyết định được sự cứu rỗi cho con người hay không. Họ biết rằng sự cứu rỗi của con người được quy định bởi các diễn trình tiến hóa, không phải là sự thành tựu vào lúc cuối cùng mà chỉ là vấn đề thành tựu theo thời gian. Họ biết rằng sự sống bên trong mỗi người rốt cuộc sẽ giúp y đạt mục tiêu, đồng thời những kinh nghiệm và kiếp sống tốt đẹp tất sẽ đưa y đến “cõi thiên đường mong ước.” Y được cứu rỗi không vì chấp nhận một giáo điều nào đó, được đưa ra bởi những kẻ đã đánh mất ý thức cân đối (và do đó cũng mất đi ý thức hài hước), là những kẻ tự cho mình có khả năng diễn giải trí tuệ của Thượng Đế cho người khác hiểu.

I generalise. There are those in the Church today who do express all that I have stated and who are reflections in the truest sense of the living Christ. They relegate theology and authority to their rightful place and regard the discussions of theologians as simply expressions of perhaps needed mental gymnastics and as incentives to thought, but they do not regard them as conditioning factors, determining man's salvation or not. They know that man's salvation is determined by the processes of evolution and is not a question of ultimate achievement but simply one of time; they know that the life within a man will bring him ultimately to his goal and that the experiences and the type of incarnation will inevitably lead him to “his desired haven.” His salvation is not determined by his acceptance of some dogma, formulated by men who have lost their sense of proportion (and consequently their sense of humor) and who deem themselves capable of interpreting the mind of God for their fellowmen.

Ở đây cần lưu ý rằng có những thuộc tính

It should be here remembered that there are divine attributes

books/24books/the_destiny_of_the_nations/dn_40.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki