Trong các tác phẩm của tôi, tôi đã dùng từ ngữ “chủ quan”, (“subjective”) rất nhiều; tôi đã làm điều này trong một sự cố gắng để chuyển sự tập trung chú ý vào những gì nằm bên dưới bề mặt. Trong trường hợp những người chí nguyện, điều này ám chỉ đến sự tổng hợp chủ quan trong ba cõi thấp chớ về thực chất thì không phải ám chỉ các cõi cảm dục và cõi hạ trí, hay đặc biệt đến những phân cảnh chân ngã. Nếu lãnh vực bên trong của các thực tại thiêng liêng là để thể hiện trên cõi trần, thì điều đó sẽ xảy ra qua sự xuất hiện của sự tổng hợp bên trong trên cõi trần, và điều này được mang lại bằng sự nhận thức sinh động và một sự biểu lộ các thực tại và các định luật đang chi phối lãnh vực đó. Tổ chức mà Linh Thị đi theo thì hoàn toàn có bản chất chủ quan và có tính chất thấm nhuần. Đó là một tiến trình nẩy mầm, nhưng nếu những gì nẩy mầm mà sau rốt không xuất hiện trong biểu lộ khách quan (objective manifestation) thì bấy giờ hoạt động sớm thất bại.
I have used the word “subjective” a great deal in my writings; I have done this in an effort to shift the focus of attention to that which lies below the surface. This refers, in the case of aspirants, to the subjective synthesis in the three worlds and not to the astral and mental planes per se, or specifically to egoic levels. If the inner kingdom of divine realities is to demonstrate upon earth, it will come through the emergence of the inner synthesis on to the physical plane, and this is brought about by vital recognition and an expression of the realities and laws governing that kingdom. The organisation which follows the Vision is entirely subjective in nature and pervasive in quality. It is a process of germination, but if that which germinates does not eventually appear in objective manifestation the activity is then abortive.
Ảnh hưởng của các nhóm mới này là do mối quan hệ mật thiết bên trong được thể hiện qua sự suy tư đồng nhất và một sự thống nhất mục tiêu được nhận thức. Chính vì lý do này (một lý do có bản chất khoa học thật sự) mà tôi đã chú trọng rất mạnh mẽ vào các đặc điểm bình thường của vị đệ tử lão luyện, là tính không-chỉ trích, tính nhạy cảm và lòng bác ái. Khi thiếu các tính này, thì sự đơn nhất đồng thời và tư tưởng có hướng dẫn, và “hương vị tập thể” này (như nó được gọi một cách huyền bí, mặc dù từ ngữ mà tôi đang cố gắng diễn giải thì thích hợp hơn từ ngữ ở trên) trở nên bất khả thi. Tôi đã không quan tâm đến việc loại bỏ các lỗi lầm gây trở ngại do lợi ích cá nhân, mà do việc tiến hành các mục tiêu tập thể mong muốn. Nhu cầu là vì việc sự suy tư tập thể có một bản chất mạnh mẽ theo các đường lối đã vạch; vì việc hình dung Linh Thị có một bản chất rõ rệt đến nỗi nó trở thành một sự thực đối với cá nhân; vì sự phát triển và hoạt động của trí tưởng tượng, được áp dụng theo các đường lối của thành quả và các kết quả, và hoạt động quá sáng tạo đến nỗi các kết quả được nhìn thấy một cách rõ ràng và chắc chắn phải hiện thực hóa. Điều đó cũng phải bao hàm việc duy trì liên kết chủ quan bên trong với nhau có sự vững chắc đến nỗi các trung tâm mạnh mẽ của lực và của năng lượng sáng tạo – hoạt động dưới sự truyền cảm hứng từ Thánh Đoàn, xuyên qua các thể trí tập trung của các thành viên của nhóm vốn có giao tiếp một cách rõ rệt với
The influence of these new groups is due to the close inner relation demonstrated through uniform thinking and a recognised unity of purpose. It is for this reason (a truly scientific one in its nature) that I have emphasised so strongly the ordinary characteristics of the trained disciple, which are non-criticism, sensitivity and love. Where these are lacking, this simultaneous oneness and directed thought and this “group aroma” (as it is esoterically called, though the word I am attempting to translate is more adequate than the above) become impossible. I have not been interested in the elimination of hindering faults for the individual's sake, but for the carrying forward of the desired group purposes. The need is for group thinking of a powerful nature along the indicated lines; for visualisation of the Vision of such a clear nature that it becomes a fact for the individual; for the development and functioning of the imagination, applied to the lines of outcome and results, and functioning so creatively that the results are seen with clarity and must inevitably materialise. It involves also the holding of the inner subjective link with each other with such firmness that potent centres of force and of creative energy—working under inspiration from the Hierarchy, via the focussed minds of group members who are definitely en rapport with their
