cái chết nhưng nó hữu ích và cần thiết. Chính nhận thức này về sự đi qua của một nền văn minh làm phát sinh tiếng kêu tái diễn đều đặn và có tính báo trước, “Đây là cái chết của nền văn minh; nó không được chết như vậy”; “Đây là sự chấm dứt trật tự, và trật tự cũ phải được bảo lưu”; “Đây là sự hủy diệt các giá trị cũ và được ưa thích, và điều đó không được phép”.
indeed death but it is beneficent and needed. It is this realisation of the passing of a civilisation which gives rise to the recurrent and foreboding cry, “This is the death of civilisation; it must not be”; “This is the end of the order, and the old order must be saved”; “This is the destruction of the old and loved values, and it must not be permitted.”
Việc mà nhân loại đang mang lại sự thay đổi cần thiết này theo những cách không cần thiết, tàn bạo, và đau khổ, thì quả thật là đúng, giống như điều mà ngày nay cũng đúng là, nhân loại do bởi cách suy tư sai lầm, các thói quen dại dột của họ về sinh hoạt trên cõi trần và các thái độ tình cảm không đáng mong muốn, nhất định dẫn đến một sự suy sụp chung cuộc về mặt thể chất và cuối cùng là cái chết. Tuy nhiên đối với sự tiến bộ của linh hồn cá nhân và linh hồn nhân loại, thì sự chết là chắc chắn, tốt đẹp và cần thiết; cũng thực tế là tất cả chúng ta quen thuộc nhất trong kinh nghiệm riêng của chúng ta và trong việc quan sát điều đó nơi người khác. Nhưng chúng ta cần nhớ rằng cái chết tệ hại nhất của tất cả mọi người (trong chừng mực liên quan đến nhân loại) sẽ xảy ra nếu một hình thức văn minh, hay một hình hài xác thân trở nên tĩnh tại và không thay đổi; nếu trật tự cũ không bao giờ thay đổi và các giá trị cũ không bao giờ được chuyển hóa thành các giá trị cao siêu và tốt đẹp hơn, thì điều đó sẽ thật sự là tai họa.
That humanity is bringing about this needed change in unnecessary, cruel and painful ways is indeed true, just as it is true today that human beings by their wrong thinking, foolish habits of physical living and undesirable emotional attitudes do precipitate a final, physical breakdown and eventually death. Nevertheless, for the progress of the soul of the individual and the soul of humanity, death is inevitable, good and necessary; it is also a practice with which we are all most familiar in our own experience and in watching it in others. But we need to remember that the worst death of all (as far as humanity is concerned) would be if a form of civilisation or a body form became static and eternal; if the old order never altered and the old values were never transmuted into higher and better ones, that would indeed be a disaster.
Chúng ta cũng cần nhớ rằng các mãnh lực hủy diệt hay sự chết có hai mặt: một là, sự sống xuất hiện và phát triển nhanh chóng với sự đòi hỏi của nó cho nhiều khả năng biểu lộ và kinh nghiệm đầy đủ hơn, và hoài bảo tâm linh của nó đối với sự thay đổi và tiến bộ; và hai là, các mãnh lực phản động và các thái độ bảo thủ vốn trung thành với cái biết rõ và quen thuộc, và ghét cái mới mẻ, chưa được thử nghiệm và chưa được biết. Cả hai điều này tạo ra sự chuyển tiếp lớn lao và thiêng liêng từ quá khứ vào tương lai, và từ cái cổ xưa vào cái mới mẻ, từ kinh nghiệm vào kết quả và sau đó vào kinh nghiệm trở lại. Các thực tại thì vĩnh cửu bất tử; các hình hài thì phù du và tạm thời; linh hồn thì bền bỉ và bất diệt; các hình hài thì hay biến đổi và chịu số phận tử vong. Các diễn trình tiến hóa có trong quá khứ và trong tương lai, sẽ tỏ ra thành công trong việc đưa các hình hài sinh ra, trưởng thành và chết đi.
We need to bear in mind also that the forces of destruction or death are two-fold: first, the rapidly emerging and developing life with its demand for more room for expression and fuller experience, and its spiritual aspiration for change and progress; and secondly, the reactionary forces and the conservative attitudes which adhere to the well known and the familiar, and which hate the new, the untried and the unknown. Both of these produce the great and divine transition from the past into the future, and from the old into the new, from experience into fruition and then into experience again. The realities are eternal and undying; the forms are ephemeral and temporary; the soul is persistent and deathless; the form is changing and doomed to die. The processes of evolution have in the past and will in the future prove successful in bringing forms to birth, to maturity and to death.
Nhưng (và đây là điểm lý thú và có ý nghĩa)
But (and this is the interesting and significant point)
