các Năng Lượng vốn có sẵn trong chính vật chất mà ảnh hưởng và công việc của chúng được dành cho việc duy trì hình hài, và duy trì những gì hiện hữu. Họ luôn luôn nỗ lực phủ định cái mới, và ngăn lại sự tiến hóa và sự phát triển ý thức của nhân loại. Đừng quên rằng vấn đề thực sự nằm trong lãnh vực ý thức, và sự tranh chấp là giữa hình hài với sự sống trong hình hài, và giữa sự tiến bộ, đưa đến sự giải thoát của tinh thần con người, với hoạt động phản động, đưa đến việc giam cầm ý thức con người và hạn chế sự biểu lộ tự do của nó.
Energies which are inherent in matter itself and whose influence and work are dedicated to the preservation of form, and of that which is. They endeavour constantly to negate the new and to hold back the evolution and development of the human consciousness. Forget not that the real issue is in the field of consciousness and that the struggle is between form and the life within the form, and between progress, leading to the liberation of the human spirit, and reactionary activity, leading to the imprisonment of the human consciousness and the restriction of its free expression.
Tôi muốn tạm dừng ở đây và nghiêm chỉnh yêu cầu bạn đừng tạo ra các tuyến phân cách rộng hơn bằng việc đặt chính bạn và tất cả những ai đi theo hình thức ý thức hệ của bạn, về phía các Lực Lượng Ánh Sáng, còn tất cả những người khác và các ý thức hệ của họ, mà bạn không thể đồng ý, về phía các Lực Lượng Bóng Tối. Xét cho cùng, vấn đề là quyền biểu lộ ý muốn–hành thiện (will–to–good), quyền biểu lộ các mối quan hệ của con người, không bị cản trở bởi các ranh giới lãnh thổ và các tập quán về tư tưởng của quốc gia; nó bao hàm quyền và nhu cầu được cảm nhận để biểu tỏ lòng bác ái đối với mọi sinh linh, và như vậy dập tắt mọi hận thù và chia rẽ. Nó có liên quan đến quyền của mọi quốc gia để sống hòa bình với các láng giềng của chúng và sống hài hòa với nhau, và để biểu lộ sự tổng hợp đích thực và chủ quan của nhân loại, chớ không đặt tài sản, biên giới, văn hóa, quyền lực và tham vọng của quốc gia trước lợi ích chung và hạnh phúc của thế giới con người. Đây là vấn đề đích thực và nền tảng. Mọi thách thức quốc gia và những lời kêu gọi ái quốc đều chỉ là các cố gắng của các nhà lãnh đạo ở khắp nơi để giữ người dân vào một đường lối tư tưởng và hành động đặc biệt. Để làm cho thế giới an toàn đối với thể chế dân chủ, để có chỗ sinh sống, để bảo vệ các quyền lợi của các quốc gia nhược tiểu, để duy trì sự cân bằng quyền lực, để nối sức mạnh với sức mạnh, để phục hồi các ranh giới lịch sử cổ xưa, để áp đặt một nền văn hóa nào đó được cho là đáng mong muốn, để ngăn chận sự hủy diệt kinh tế, để giữ gìn các nguyên tắc và các lợi ích quốc gia, tất cả đều là các đề tài thảo luận của các nhà lãnh đạo ngày nay. Nhưng vấn đề thực sự là vấn đề vô hình về Chiều Hướng (Direction). Nhân loại sẽ đi đường nào?
I would pause here and solemnly beg you not to make the lines of cleavage wider by placing yourself, and all who follow your form of ideology, upon the side of the Forces of Light and all other people and their ideologies, with which you may not agree, upon the side of the Forces of Darkness. The issue is, in the last analysis, the right to express the will-to-good, the right to express human relationships, untrammelled by territorial barriers and national habits of thought; it involves the right and the felt necessity to shew love to all beings and thus stamp out all hate and separateness. It concerns the right of all nations to live at peace with their neighbours and harmoniously with each other and to express the true and subjective synthesis of humanity, and not place national possessions, frontiers, culture, power and ambition before the general good and the happiness of the world of men. This is the real and underlying issue. All the national challenges and patriotic calls are simply the attempts of the leaders everywhere to hold the people to a particular line of thought and of action. To make the world safe for democracy, to gain room to live, to defend the rights of little nations, to preserve the balance of power, to meet force with force, to restore ancient and historical boundaries, to impose some culture deemed desirable, to prevent economic destruction, to conserve national stakes and interests are all the talking points of the leaders today. But the real issue is the intangible one of Direction. Which way will humanity go?
