Chúng ta gọi những người này là những nhà độc tài, những kẻ mị dân, các nhà lãnh đạo được truyền cảm hứng, hay những người khôn ngoan và chính trực, tùy theo ý thức hệ, truyền thống, thái độ đặc thù của chúng ta đối với các đồng bào của chúng ta và sự đào tạo về chính trị, kinh tế, và tôn giáo đặc biệt của chúng ta. Nhưng tất cả những nhà lãnh đạo này chỉ là con người, và giống như những người khác – duy tâm, sai lầm, những kẻ yêu xứ sở của họ, kẻ ích kỷ, nhạy cảm, ngu dốt, xảo quyệt, có quyền lực, được tập trung vào một mục tiêu hay tham vọng nào đó, có tầm nhìn rõ ràng và đồng thời có các phản ứng thiển cận, độc ác, hay khôn khéo tùy trường hợp – nhưng, xét cho cùng, là những phàm ngã phát triển cao. Họ đang được dùng để điều hành các thay đổi lớn lao và cần thiết, và để biến đổi bộ mặt của nền văn minh. Các phương pháp sai lầm được sử dụng, và các điều tệ hại được thực hiện là lỗi lầm của nhân loại nói chung, và của các thói quen suy tư vốn đã làm cho nhân loại trở nên ích kỷ và độc ác, và khiến cho tinh thần vĩ đại và phổ quát này của ý muốn–thay đổi (will–to–change) biểu lộ một cách mạnh mẽ và một cách tàn bạo như thế.
We call these people dictators, demagogues, inspired leaders, or just and wise men, according to our peculiar ideology, tradition, attitudes to our fellowmen and our particular political, economic and religious training. But all these leaders are simply human beings and like other men—idealistic, mistaken, lovers of their country, egoists, impressionable, foolish, cunning, powerful, focussed on some goal or ambition, with clear vision and at the same time myopic reactions, cruel or wise as the case may be—but, in the last analysis, highly developed personalities. They are being used to engineer great and needed changes and to alter the face of civilisation. The wrong methods employed and the evil things done are the fault of humanity as a whole, and of the habits of thought which have made mankind selfish and cruel and cause this great and universal spirit of the will-to-change to manifest so powerfully and cruelly.
Đừng lên án các phàm ngã có dính líu hay những người gây ra các biến cố này trước đây để cho chúng ta ngày nay ở trong tình trạng hoang mang và sợ hãi. Họ chỉ là sản phẩm của quá khứ và là các nạn nhân của hiện tại. Đồng thời, họ là những tác nhân của định mệnh, những người sáng tạo trật tự mới và là những người khai mở nền văn minh mới, họ là những kẻ hủy diệt những gì phải bị hủy diệt trước khi nhân loại có thể tiến tới theo Con Đường Sáng (Lighted Way). Họ là hiện thân cho phàm ngã của nhân loại. Do đó, hãy tự trách bạn về những gì ngày nay đang xảy ra, và đừng tìm cách lẩn tránh trách nhiệm bằng cách đặt trách nhiệm đó lên vai của những người của công chúng, hay bất cứ những chính khách nào, nhà độc tài hoặc lên bất cứ nhóm nào. Đừng trông cậy vào một người hay một nhóm người nào, và kết tội họ gây nên tình trạng thế giới hiện tại. Cũng đừng trông cậy vào bất cứ người nào hay nhóm nào mang lại sự giải thoát hay tìm ra một giải pháp cho vấn đề thế giới. Điều đó để cho chính nhân loại làm. Nhân loại phải hành động và sẽ làm như thế, khi thời gian thích hợp đến. Để nhận thức trách nhiệm chung, các lỗi lầm chung, các phán đoán sai lầm xưa cũ, các thái độ và các thói quen tư tưởng sai lầm, mục tiêu và ý định ích kỷ trên khắp thế giới, một tinh thần gây hấn phổ biến, mà, qua bao thời đại, đã
Blame not the personalities involved or the men who produce these events before which we stand today bewildered and appalled. They are only the product of the past and the victims of the present. At the same time, they are the agents of destiny, the creators of the new order and the initiators of the new civilisation; they are the destroyers of what must be destroyed before humanity can go forward along the Lighted Way. They are the embodiment of the personality of humanity. Blame yourselves, therefore, for what is today transpiring and seek not to evade responsibility by placing it upon the shoulders of spectacular men or any statesmen, dictator or upon any group. Look not to one person or to one group of persons and accuse them of causing the present world condition. Look not also to any one person or group to bring liberation or to find a solution of the world problem. That is for humanity itself to do. Humanity must take action and will do so, when the right time comes. To recognise joint responsibility, joint mistakes, ancient errors of judgment, wrong attitudes and habits of thought, world-wide selfish purpose and intent, a universal spirit of aggression which, down the ages, has
