khi thế giới trở nên gần gũi hơn, thì các đường lối phân cách và sự đối kháng của các quốc gia tăng lên, và như vậy, cuộc chiến tranh hiện tại (bắt đầu năm 1914) là kết quả tất nhiên của tư tưởng sai lầm, các mục tiêu ích kỷ, và các thù hận xa xưa. Lợi ích của chủ nghĩa cá nhân, các mục tiêu chia rẽ và ham muốn xâm lược hướng tới đoạn cuối không tránh khỏi của chúng – là chiến tranh và hỗn loạn.
as the world grew closer, the lines of cleavage and the antagonism of the nations increased, and thus the present war (beginning in 1914) is the inevitable result of wrong thought, selfish goals and ancient hatreds. Individualistic interest, separative aims and aggressive desire march towards their inevitable finale—war and chaos.
Tình hình kinh tế cũng cung cấp một biểu tượng của tình trạng này. Các quốc gia tự phân chia thành “Các Quốc Gia Có” (“Haves”) và “Các Quốc Gia Không Có” (“Have Nots”) và như vậy đưa vào kỷ nguyên chủ nghĩa băng đảng (gangsterism) hiện nay. Các băng đảng có tổ chức ở nước Mỹ đã xuất hiện như là một sự biểu lộ của các khuynh hướng này trong sinh hoạt quốc gia. Trong thế giới quốc tế, hiện tại có ba quốc gia đang đóng cùng vai trò. Các quốc gia đồng minh và Mỹ đang nhận thức được sự đe dọa của tình trạng băng đảng quốc gia và quốc tế và đang nỗ lực để tiêu diệt tình trạng ấy. Nhưng – và đây là điểm quan trọng – các tình huống này đã được nhân loại nói chung làm cho có thể xảy ra.
The economic situation also provides a symbol of this condition. The nations divide themselves into the “Haves” and the “Have Nots,” and thus bring in the present era of gangsterism. Organised gangs in the United States came into being as an expression of these tendencies in national life. In the international world, three nations are now playing the same part. The allied nations and the United States are recognising the menace of national and international gangsterism and are endeavouring to crush it. But—and this is the point of importance—these conditions have been made possible by humanity as a whole.
Chủ Nghĩa Duy Vật và Tính Chất Tâm Linh
Materialism and Spirituality
Ngày nay, nhân loại có ba khuynh hướng chính yếu. Trước nhất, là một khuynh hướng thiên về một cách sống tâm linh và phóng khoáng; thứ hai, là một khuynh hướng thiên về việc khai mở trí tuệ, và sau rốt, là một khuynh hướng mạnh mẽ thiên về lối sống theo vật chất và tính gây hấn. Hiện giờ, khuynh hướng cuối cùng trong các khuynh hướng bẩm sinh này đang nắm ưu thế, với khuynh hướng thứ hai, thái độ trí tuệ, đặt ảnh hưởng của nó lên khía cạnh các mục tiêu vật chất. Một nhóm tương đối nhỏ đang đặt ảnh hưởng của đạo tâm con người lên khía cạnh các giá trị tâm linh. Cuộc chiến giữa các cặp đối lập – thuyết duy vật và tính chất duy tâm – đang diễn ra ác liệt. Chỉ khi nào con người chuyển ra khỏi sự gây hấn về vật chất và hướng đến các mục tiêu tinh thần, thì tình hình thế giới sẽ thay đổi, và nhân loại – do thiện chí thúc đẩy – buộc kẻ xâm lược trở lại vị trí riêng của chúng và giải thoát con người ra khỏi sự sợ hãi và vũ lực. Ngày nay, chúng ta đang gặt hái các kết quả của việc gieo trồng của chính chúng ta. Sự nhận thức nguyên nhân của vấn đề cung cấp cho nhân loại cơ hội để kết thúc vấn đề đó. Đã đến lúc có thể tạo ra các thay đổi này
There are today three major human trends: First of all, a trend towards a spiritual and free way of life; secondly, a trend towards intellectual unfoldment; and lastly, a potent trend towards material living and aggression. At present, the last of these innate tendencies is in the saddle, with the second, the intellectual attitude, throwing its weight upon the side of the material goals. A relatively small group is throwing the weight of human aspiration upon the side of the spiritual values. The war between the pairs of opposites—materialism and spirituality—is raging fiercely. Only as men turn away from material aggression and towards spiritual objectives will the world situation change, and men—motivated by goodwill—force the aggressors back to their own place and release humanity from fear and force. We are today reaping the results of our own sowing. The recognition of the cause of the problem provides humanity with the opportunity to end it. The time has arrived in which it is possible to institute those changes
