thì mới mẻ và sinh động. Nhưng vào lúc mà tâm thức của đệ tử trở nên bao gồm theo chiều ngang (và điều đó phải xảy ra), bấy giờ sự khó khăn trở nên lớn lao, và vị đệ tử bắt đầu hiểu biết – lần đầu tiên – ý nghĩa thực sự của các từ “Thập giá của Đấng Cứu Thế” (“the Cross of the Saviour”). Tuy nhiên, nếu y có thể tự luyện tập để đứng vững ở nơi mà bốn cánh thập giá gặp nhau (ở đây tôi đang nói một cách biểu tượng) thì y sẽ phát hiện rằng y đang đứng ở vị trí quyền lực, và ở “điểm giữa ” (“midway point”). Bấy giờ y có thể thực sự bắt đầu (đang nói một lần nữa một cách biểu tượng) nhìn ra bốn góc của đất (earth), cả chủ quan và khách quan, và một cách xác thực; thì sự căng thẳng lập tức lên tới tột đỉnh.
is fresh and vital. But the moment that the consciousness of the disciple becomes inclusive horizontally (and that must take place), then the difficulty becomes great, and the disciple begins to understand—for the first time—the true significance of the words, “the Cross of the Saviour.” Yet if he can train himself to stand where the four arms meet (I am here speaking symbolically) he will discover that he stands in the place of power, and at the “midway point.” Then he can truly begin (again speaking symbolically) to look off to the four corners of the earth, both subjectively and objectively, and with reality; immediately the strain is terrific.
Đây là một trong các khó khăn mà Nhóm Người Mới Phụng Sụ Thế Gian đương đầu vào lúc này. Bạn sẽ nhớ rằng cách đây ít lâu, tôi đã nói đến cuộc khủng hoảng mà nhóm được đối mặt. Tôi có thể diễn tả bằng lời bản chất của cuộc khủng hoảng này như thế nào? Đó là bản chất của sự thỉnh nguyện (invocation) hay sự lắng tụ (precipitation) của Thiên Cơ, vì hai từ này đồng nghĩa nhau. Tất nhiên điều này bao hàm một sự căng thẳng – sự căng thẳng do sự tiếp xúc và nhận thức bên trong kéo dài, cộng với việc nỗ lực sử dụng kỹ năng trong hành động, và khả năng quản trị thích đáng ở cõi trần. Do đó ngày nay, Nhóm Người Mới Phụng Sự Thế Gian bị kéo theo hai hướng. Cố gắng của nhóm phải là sẵn sàng trụ lại ở trung tâm. Nhóm người mới ngày nay vẫn sẵn sàng ở tại trung tâm, và phải duy trì và giữ vững lập trường của nhóm bằng mọi giá. Những gì quan trọng nhất vào lúc này là sự tự tin tinh thần và sự nhạy cảm tâm linh của các hành giả.
This is one of the difficulties confronting the New Group of World Servers at this time. You will remember that some little time back I spoke of the crisis with which the group is faced. How can I express in words the nature of this crisis? It is that of the invocation or the precipitation of the Plan, for those two words are synonymous. This necessarily involves a strain—the strain of prolonged inner contact and realisation, plus the effort to use skill in action and due physical plane executive ability. The New Group of World Servers is therefore today pulled two ways. Its effort must be to stand ready at the centre. The new group today stands at the very centre and must preserve and hold its position at all costs. That which signifies the most at this time is the spiritual poise and the spiritual sensitivity of the workers.
Các thành viên trong nhóm phải chú ý thích đáng đến tình huống quan trọng này. Các đệ tử và những người hoạt động tâm linh không được quá bận rộn với các chi tiết của Thiên Cơ, với việc tạo ra những gì sẽ đưa đến việc thể hiện ra ngoài các ý tưởng, đến nỗi việc rèn luyện và tăng cường tâm linh của người hành đạo bị xao lãng. Trong sự hỗn loạn, và sự náo động và ồn ào của cuộc chiến đấu, đừng trở nên vô tình và cứng rắn, hoặc quá lo lắng đến mức các nhu cầu của những người mà bạn làm việc cùng với họ bị quên đi hoặc bỏ qua không để ý. Hãy để tình thương là chủ âm trong mọi mối quan hệ, vì quyền năng phải cứu rỗi thế giới là sự ngưng tụ của tình thương, và điều đó sẽ tìm thấy con đường của nó trên cõi trần như thế nào, ngoài việc qua một nhóm mà tai của họ được điều hợp (attuned) với sự xuất hiện sắp xảy ra của nó, và qua đời sống của những người
It is to this important condition that the group members must pay due attention. Disciples and spiritual workers must not be so occupied with the details of the Plan, with the production of that which will produce the externalisation of the ideas, that the spiritual training and strengthening of the workers is neglected. In the dust and turmoil and noise of the fight, grow not insensitive and hard, or so preoccupied that the needs of those with whom you work are forgotten or pass unnoticed. Let love be the keynote in all relationships, for the power which must salvage the world is the precipitation of love, and how shall that find its way onto the physical plane save through a group whose ears are attuned to its imminent emergence, and through the lives of those
