và trở thành một động lực nội tại, đẩy tới, làm ổn định, làm sáng tỏ, và sau cùng hủy diệt. Nó còn nhiều hơn thế nữa, nhưng đây là tất cả những gì mà con người có thể nắm bắt vào lúc này, và tất cả những gì mà y có, cho đến nay, là bộ máy hiểu biết. Chính Ý Chí này – được kích thích bằng sự khấn nguyện – phải được tập trung trong ánh sáng của linh hồn, và được hiến dâng cho các mục đích của ánh sáng, và cho mục đích thiết lập các mối quan hệ đúng đắn của con người; nó phải được dùng (trong bác ái) để hủy diệt tất cả những gì đang cản trở dòng chảy tự do của sự sống con người, và đang mang lại sự chết (về tinh thần và thực tế) cho nhân loại. Ý Chí này phải được khấn nguyện và được gợi lên.
and becomes an immanent, propulsive, driving force, stabilising, clarifying, and finally destroying. It is much more than this, but this is all that man can grasp at this time and all for which he has, as yet, the mechanism of comprehension. It is this Will—aroused by invocation—which must be focussed in the light of the soul and dedicated to the purposes of light, and for the purpose of establishing right human relations; it must be used (in love) to destroy all that is hindering the free flow of human life and which is bringing death (spiritual and real) to humanity. This Will must be invoked and evoked.
Có hai sự cản trở lớn đối với sự biểu lộ tự do của mãnh lực Ý Chí trong bản chất thực của nó. Một là sự nhạy cảm của bản chất thấp đối với tác động của nó, và hậu quả là sự bán rẻ nó cho các mục tiêu ích kỷ, như là trong trường hợp của dân tộc Đức nhạy cảm, thụ động, và việc nó bị các quốc gia khối Trục sử dụng cho các mục tiêu vật chất. Hai là việc ngăn chận, cản trở, sự chống đối lộn xộn nhưng tập trung của những người có thiện ý trên thế giới, họ thuyết giảng một cách mơ hồ và đẹp đẽ về bác ái nhưng lại từ chối xem xét các kỹ thuật của Ý Chí Thượng Đế đang hoạt động. Theo họ, Ý Chí này là một cái gì đó mà bản thân họ sẽ không có gì để làm với nó; họ từ chối nhận thức rằng Thượng Đế thể hiện Ý Chí của Ngài qua con người, cũng như Thượng Đế luôn luôn tìm cách biểu lộ Bác ái của Ngài qua con người; họ sẽ không tin rằng Ý Chí đó có lẽ có thể tự biểu hiện qua sự hủy diệt tà lực với mọi hậu quả vật chất của tà lực đó. Họ không thể tin rằng một Thượng Đế Bác Ái có lẽ có thể dùng trạng thái thiêng liêng thứ nhất để hủy diệt các hình hài đang ngăn cản sự tác động tự do của Tinh Thần thiêng liêng; Ý Chí đó không được xâm phạm vào việc diễn giải về Bác Ái của họ. Cá nhân những người như thế ít quan trọng, và không có tầm quan trọng nào, nhưng tính phủ định tập trung của họ là một sự tổn hại thực sự cho việc kết thúc cuộc chiến này, giống như tính phủ nhận tập trung của dân tộc Đức, và sự bất lực của họ trong việc chọn hành động đúng đắn khi các mục đích của Hitler được phơi bày, làm cho dòng lưu nhập vĩ đại của tà lực cổ xưa và tập trung có thể xảy ra, đã mang lại thảm họa hiện tại cho con người. Những người đó giống như một cái cối xay đá tròng vào cổ nhân loại, vừa phá hỏng nỗ lực đích thực, vừa thì thầm,
There are two great handicaps to the free expression of the Will force in its true nature. One is the sensitivity of the lower nature to its impact, and its consequent prostitution to selfish ends, as in the case of the sensitive, negative German people and its use by the Axis nations for material objectives. The second is the blocking, hindering, muddled but massed opposition of the well-meaning people of the world who talk vaguely and beautifully about love but refuse to consider the techniques of the Will of God in operation. According to them, that Will is something with which they will personally have naught to do; they refuse to recognise that God works out His Will through men, just as He is ever seeking to express His Love through men; they will not believe that that Will could possibly express itself through the destruction of evil with all the material consequences of that evil. They cannot believe that a God of Love could possibly employ the first divine aspect to destroy the forms which are obstructing the free play of the divine Spirit; that Will must not infringe upon their interpretation of Love. Such people are individually of small moment and of no importance, but their massed negativity is a real detriment to the ending of this war, just as the massed negativity of the German people, and their inability to take right action when Hitler's purposes were disclosed, made possible the great inflow of ancient and focussed evil which has brought the present catastrophe to man. Such people are like a millstone around the neck of humanity, crippling true effort, murmuring,
