sự nhận thức nhạy bén của con người ở khắp nơi về nhu cầu thiết lập các mối quan hệ đúng đắn của con người, mà cực điểm là các mục tiêu mà Liên Hiệp Quốc đang đấu tranh cho chúng. Các mục tiêu này đã được hai vị đệ tử thế giới lớn nói ra cho nhân loại bằng các tên gọi Bốn Quyền Tự Do (The Four Freedoms) và Hiến Chương Đại Tây Dương (The Atlantic Pact). Về căn bản, Bốn Quyền Tự Do này có liên quan đến bốn trạng thái của phàm ngã, là tứ hạ thể (the quaternary). Do các cố gắng của Đức Phật, con người đã có đủ ánh sáng để được phép thấu hiểu, dẫn đến một nhận thức trên khắp thế giới về tình trạng đáng mong muốn của các công thức này; và đã có đủ bác ái trên thế giới, do Đức Christ phóng rải, để làm cho sự thể hiện các công thức đó có thể xảy ra. Dựa vào sự đảm bảo đó và – trong việc thực hành đầy đủ trên cõi trần – chứng minh chân lý của nó. Tôi đã nói “làm cho có thể xảy ra”, vì việc thể hiện đó nằm trong tay của Nhóm Người Mới Phụng Sự Thế Gian và những người nam và nữ thiện chí. Liệu họ sẽ tỏ ra thích hợp cho nhiệm vụ đó hay không? Liệu họ sẽ dốc hết sức cho sự cố gắng bền bỉ cần phải có hay không?
keen recognition by men everywhere of the need to establish right human relations, culminating in the objectives for which the United Nations are fighting. These have been voiced for humanity by two great world disciples in terms of The Four Freedoms and The Atlantic Pact. These Four Freedoms relate basically to the four aspects of the lower self, the quaternary. Enough light has been permitted to penetrate by the efforts of the Buddha, to lead to a world-wide recognition of the desirability of these formulas; and there is enough love already in the world, released by the Christ, to make possible the working out of the formulas. Rest back on that assurance and—in full practice upon the physical plane—demonstrate its truth. I said “to make possible,” for the working out lies in the hands of the New Group of World Servers and the men and women of goodwill. Will they prove adequate for the task? Will they brace themselves for the needed strenuous effort?
Giờ đây, Đức Phật tự đặt cho Ngài nhiệm vụ gì trong Kỳ Trăng Tròn sắp đến này? Trong chừng mực liên quan đến sự lĩnh hội của bạn, thì đó là gợi lên trong nhân loại tinh thần thỉnh nguyện (spirit of demand), trong khi vẫn mở ra cho họ vận hà (channel) mà qua đó sự thỉnh nguyện ấy có thể đi thẳng đến Shamballa. Đây là điểm cần ghi nhớ khi bạn chuẩn bị cho lễ Wesak và cố gắng tham dự vào việc ban phước kỳ Trăng Tròn này – việc ban phước cho thế gian chớ không phải cho riêng bạn. Năm nay Đức Phật đến, hiện thân cho thần lực có thể kích thích con người ở khắp nơi, để hội tụ “ý định tập trung” của họ, và như vậy, một cách tượng trưng, đạt đến “tai và tâm” của Đấng Hóa Thân, như vậy cố rút ra từ nơi bí nhiệm của Đấng Tối Cao sự hỗ trợ, giúp đỡ và nhận thức có định hướng, vốn sẽ mang lại một biến cố phi thường vào đúng lúc thích hợp. Trong khi Đức Phật đang cố gắng làm điều này thì Đức Christ sẽ tham dự vào nỗ lực bằng cách tập trung vào chính Ngài tinh thần thỉnh nguyện (the spirit of appeal) khi nó được gợi ra bằng sự kích thích do Đức Phật thực hiện. Ngài sẽ thể hiện sự kêu cầu đó trong một Đại Khấn Nguyện, bài đó không thể được đưa ra cho bạn, nhưng Ngài được chuẩn bị để sử dụng nó nếu sự kêu cầu đó phát ra đủ mạnh từ con người trên thế gian. Liệu nhân loại sẽ đáp ứng với sự gợi lên của
What now is the task which the Buddha has set Himself this coming Full Moon? As far as your comprehension is concerned, it is to evoke in humanity the spirit of demand, whilst holding open for them the channel whereby that demand can reach straight through to Shamballa. This is the point to have in mind as you prepare for the Wesak Festival and attempt to participate in the Full Moon blessing—blessing for the world and not for yourself. The Buddha comes this year, embodying the force which can stimulate men everywhere to focus their “massed intent” and thus reach symbolically “the ear and the heart” of the Avatar, wresting thus from the secret place of the Most High the aid, help, and directed recognition which will bring about a phenomenal event in due and proper time. Whilst He is attempting to do this, the Christ will join in the effort by focussing in Himself the spirit of appeal as it is evoked by the stimulation being applied by the Buddha. He will embody that appeal in a great Invocation, one which cannot be given to you, but which He is prepared to use if the appeal comes forth in sufficient strength from the people of the world. Will humanity respond to the evocation of the
