GIAI ĐOẠN CHUYỂN TIẾP GIỮA CHIẾN TRANH VÀ HÒA BÌNH
THE INTERLUDE BETWEEN WAR AND PEACE
Tháng 8–1942
August 1942
Có một yêu cầu kiên định từ nhiều ngàn người trong quá khứ đã đọc các sách nhỏ và các bài mà tôi đã viết, đó là tôi nói điều gì đó về giai đoạn phục hồi sắp đến và về những gì có thể được làm (trong khi chiến tranh vẫn còn tiếp diễn) để chuẩn bị cho sự hữu dụng vào lúc đó. Khi cuộc chiến tranh bùng nổ, tôi có xuất bản một bài viết nhan đề “Cuộc Khủng Hoảng Thế Giới Hiện Nay”, và trong đó tôi đã cố gắng truy nguyên các cội nguồn của sự xung đột và các yếu tố làm cho thảm họa này có thể xảy ra. Về sau, một bài viết khác đã xuất hiện, có tên là “Trật Tự Thế Giới Sắp Đến”, tìm cách đưa ra cho một thế giới đang đau khổ một cái nhìn về một tương lai vật chất và tinh thần mà tâm hồn con người đã đòi hỏi từ lâu. Như vậy một cố gắng đã được thực hiện để bàn đến cả quá khứ lẫn tương lai.
There is an insistent demand from the many thousands who in the past have read the pamphlets and articles which I have written, that I say something about the coming period of rehabilitation, and of what can be done (whilst the war is still in progress) to prepare for usefulness at that time. When the war broke out, I published an article entitled The Present World Crisis, and in it tried to trace the origins of the conflict and the factors which made this catastrophe possible. Later, another article appeared, called The Coming World Order, which sought to hold out to a suffering world a vision of a material and spiritual future which the hearts of men have long demanded. Thus an attempt was made to deal with both the past and the future.
Vào lúc đó, nhiều điều không thể xảy ra, do sự thiếu đoàn kết tồn tại giữa các quốc gia mà ngày nay hợp thành Liên Hiệp Quốc. Cũng đã có một sự thiếu cảm thông và một quan điểm ích kỷ trong các quốc gia trung lập vào lúc đó. Trên hết mọi chuyện khác là sự kiện rằng các vấn đề có liên quan phải được chính nhân loại dàn xếp, và lúc bấy giờ không thể nói trước một cách chính xác nhân loại muốn làm gì. Ngay cả những người giác ngộ nhất và các nhà lãnh đạo tinh thần của nhân loại cũng không thể phán đoán là nhân loại sẽ chọn đường lối nào, hay liệu có đủ người sáng suốt trên thế giới có thể và sẽ lôi cuốn quần chúng vào sự chống đối hữu hiệu với các Cường Quốc khối Trục. Vấn đề là: Sự sợ hãi trên thế giới và lòng ích kỷ chung sẽ thống trị, hay tinh thần tự do và tình yêu tự do sẽ đủ mạnh để gắn kết các quốc gia tự do thành một tổng thể hợp nhất và vững vàng hay không?
More at that time was not possible, owing to the disunity existing among those nations which today form the United Nations. There was also a lack of understanding and a selfish perspective among those nations at that time neutral. Above everything else was the fact that the issues involved had to be settled by humanity itself and it was not then possible to foretell with any accuracy what humanity would do. Even the most enlightened of men and the spiritual leaders of the race could not judge what line mankind would take or whether there were enough clear-sighted people in the world who could and would sweep the mass of men into effective opposition to the Axis Powers. The question was: Would world fear and universal selfishness dominate, or would the spirit of freedom and the love of liberty be strong enough to weld the free nations into one united and steadfast whole?
Ngày nay vấn đề trở nên rõ ràng và sự kết thúc là không tránh khỏi. Các quốc gia tự do và một ít các quốc gia bại trận và bị làm nô lệ, về mặt chủ quan và trên thực tế, được hợp nhất thành một quyết tâm tinh thần mạnh mẽ để thắng cuộc chiến; số phận của các quốc gia khối Trục do đó được dàn xếp một cách không thể thay đổi, cho dù vào lúc viết ra điều này, dường như họ chiến thắng khắp mọi
Today the issue is clear and the end inevitable. The free nations and the defeated and enslaved little nations are subjectively and practically unified into one intense spiritual determination to win the war; the fate of the Axis Nations is therefore unalterably settled, even though, at this time of writing, they seem to be victorious all along
