được tránh. Định luật luôn luôn tác động, và định luật đó nói rằng bất cứ cái gì mà một người hoặc một quốc gia gieo thì nó cũng sẽ gặt.
avoided. The law ever works, and that law states that whatsoever a man or nation sows, that shall it also reap.
Nước Đức đã gieo sự lan truyền xấu xa khắp thế giới văn minh, và trong một thời gian sắp tới nào đó, số phận của nó phải gian khổ, và nó sẽ phải trả bằng mồ hôi, lao động vất vả, và nước mắt cho các hành vi sai trái của nó. Nhưng việc trả giá này nên là một phần của công việc phục hồi lớn lao chứ không phải là một yêu cầu trả thù, và nếu điều này được ghi nhớ, thì sẽ không tạo ra những sai lầm nghiêm trọng . Dân tộc Đức phải làm việc một cách cật lực để điều chỉnh điều sai trái mà họ đã làm, trong chừng mực ở trong họ, nhưng thế hệ kế tiếp – hiện giờ còn nằm trong nôi hay còn đi học – không được bị trừng phạt.
Germany has sown evil broadcast throughout the civilised world, and for some time to come her lot must be hard and she will have to pay in sweat and toil and tears for her evil deeds. But this payment should be part of the great work of rehabilitation and not a vengeful exaction, and if this is borne in mind, no serious mistakes will be made. The German people must work strenuously to put right the evil they have done, as far as in them lies, but the next generation—at present in the cradle or at school—must not be penalised.
Con trẻ và các em bé của chủng tộc Đức – vô tội đối với các hành vi sai trái của cha, anh họ – không nên để bị lôi kéo vào các hình phạt bị ép buộc này. Các thanh niên ngày nay ở Đức, bằng công việc nặng nhọc của đôi tay và mồ hôi trán của họ, phải xây dựng lại những gì mà họ đã nhẫn tâm hủy diệt, nhưng những người vô tội mặc dù già yếu, trẻ con và các nam nữ thanh thiếu niên phải được miễn trừ, và phải được huấn luyện thành những công dân của một nước Đức tốt đẹp và cao quý hơn so với trước đây – một nước Đức vốn là một phần có tính xây dựng của tổng thể, chớ không phải là một sự đe đọa và một sự khủng khiếp cho tất cả những người ngay thẳng, chân thật. Việc đánh thức những người thiện chí ở mỗi quốc gia – những người nhìn thấy nhân loại nói chung và mọi người như là huynh đệ – là cách duy nhất mà trong đó trào lưu thù ghét đang dâng lên này có thể bị đẩy lùi. Điều đó sẽ không được đẩy lùi bằng cách bảo những người đã đau khổ dưới bàn tay của các quốc gia khối Trục rằng họ không được thù ghét, hay bằng cách hô hào những người đã là nạn nhân của những kẻ phản bội rằng họ không được có ác ý (ill–will) với những người như Quisling và Laval.
The little children and the babies of the German race—innocent of the wrong actions of their fathers and brothers—should not be implicated in the penalties exacted. The young men of today in Germany must, by the labour of their hands and the sweat of their brows, rebuild that which they have so ruthlessly destroyed, but the unoffending, though weak, elderly people, the little children and the adolescent boys and girls must be exempt and must be trained to be citizens of a better and a finer Germany than has ever yet existed—a Germany that is a constructive part of the whole and not a menace and a terror to all right-thinking men. The arousing of the men of goodwill in every nation—men who see humanity as a whole and all men as brothers—is the only way in which this rising tide of hate can be stemmed. It will not be stemmed by telling those who have suffered at the hands of the Axis nations that they must not hate, or by exhorting people who have been the victims of traitors that they must not bear ill-will to such men as Quisling and Laval.
Điều đó sẽ được hóa giải bằng một sự thể hiện vĩ đại của tình thương và sự cảm thông trong thực tế về phía của Liên Hiệp Quốc – một tình thương vốn sẽ thể hiện dưới hình thức thực phẩm cho người đói, sự chăm sóc cho người bệnh, việc xây dựng lại các thành phố bị tàn phá, và việc phục hồi hoàn toàn “trái đất bị cháy sém”. Các vấn đề của sự thù ghét và trả thù sẽ đòi hỏi sự khéo léo tối đa trong cách xử lý và sẽ cần hành động cực kỳ khôn ngoan về phía các quốc gia tự do.
It will be offset by a great demonstration of practical love and understanding on the part of the United Nations—a love which will work out in the form of food for the hungry, nursing for the sick, the rebuilding of the ruined cities, and the restoration of the “scorched earth.” The problems of hate and revenge will require the utmost skill in handling and will necessitate exceedingly wise action on the part of the free nations.
