làm hỏng bề mặt địa cầu. Mọi quốc gia đã thực hiện nỗ lực ích kỷ này, như lịch sử, cả xưa và hiện đại, chứng minh. Truyền thống của họ, tài nguyên của họ, thiên tài quốc gia của họ, lịch sử quá khứ của họ, các sản phẩm về khoáng sản và nông nghiệp của họ, vị thế chiến lược của họ trên hành tinh, đã được dùng trong các thế kỷ qua cho lợi ích của quốc gia tuyên bố chúng; chúng đã được khai thác để gia tăng quyền lực của quốc gia đó, với cái giá là sự đau khổ của các quốc gia khác. Đây là tội ác mà nước Đức ngày nay đang phạm phải, được nước Nhật trợ lực và nước Ý đi theo một cách yếu ớt. Chính trị dựa trên vũ lực, sự bóc lột nước yếu, sự xâm lược, sự ích kỷ về kinh tế, các lý tưởng dựa trên óc buôn bán thuần túy, và các mục tiêu có tính duy vật và lãnh thổ nhuốm màu mọi lịch sử đã qua của nhân loại trong cả hai bán cầu, và đã đặt nền móng cho cuộc chiến hiện tại.
inevitably perish off the face of the earth. All nations have made this selfish attempt, as history, ancient and modern, goes to prove. Their tradition, their resources, their national genius, their past history, their mineral and agricultural products, their strategic position on the planet, have been used in past centuries for the benefit of the nation claiming them; they have been exploited for the increase of the power of that nation at the expense of the suffering of others. This is the sin which Germany is today committing, aided by Japan and feebly followed by Italy. Power politics, the exploitation of the weak, aggression, economic selfishness, ideals based on pure commercialism and materialistic and territorial goals colour all the past history of mankind in both hemispheres, and have laid the foundation for the present war.
Một số quốc gia, nhất là các nước dân chủ lớn, như Liên Hiệp Anh và Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, hiện nay nhận thức rằng các thái độ và các hoạt động này phải kết thúc, và rằng mối hy vọng của thế giới nằm trong việc mở rộng các mối quan hệ đúng đắn của con người, trong việc trao đổi về kinh tế, đời sống chính trị quốc tế rộng rãi, không ích kỷ, và sự tăng trưởng tinh thần hợp tác. Họ tin tưởng một cách không thay đổi, và như một chính sách quốc gia căn bản, trong các quyền của cá nhân, và rằng Quốc gia tồn tại vì lợi ích của cá nhân đó; họ thêm vào đó niềm tin rằng Quốc gia cũng tồn tại vì lợi ích của mọi quốc gia khác và vì nhân loại nói chung. Các quốc gia khác, như các Cường Quốc Khối Trục, đang kết tinh một cách quá đáng các quan điểm cổ xưa, nhấn mạnh vào các khía cạnh tệ hại nhất của trật tự cũ và xấu xa, và đang hung hăng nắm lấy tất cả những gì mà họ có thể cho chính họ. Họ xem cá nhân là không có giá trị, và cho rằng y chỉ tồn tại cho lợi ích của Quốc gia; họ tin rằng Quốc gia là đơn vị duy nhất có tầm quan trọng, và rằng chỉ có quốc gia đặc biệt của họ là đáng kể. Họ chia gia đình các quốc gia thành một siêu quốc gia để kiểm soát Âu Châu và một siêu quốc gia khác cho Châu Á, và xem tất cả các nước khác như là các nước nô lệ; họ muốn duy trì tà lực cổ xưa và chiến tranh, và muốn và quyết tâm dựa vào sự tàn bạo chưa từng có trong nỗ lực để nâng quốc gia của họ đến địa vị cao nhất.
Some nations, particularly the great democracies, like the British Commonwealth of Nations and the United States of America, now realise that these attitudes and activities must end and that the hope of the world lies in the spread of right human relations, in economic interchange, broad unselfish international politics and the growth of the spirit of cooperation. They believe unalterably, and as a basic national policy, in the rights of the individual and that the State exists for the benefit of that individual; to that they add the belief that the State also exists for the benefit of all other states and for humanity as a whole. Other nations, such as the Axis Powers, are violently crystallising the ancient viewpoints, emphasising the worst aspects of the old and evil order, and are aggressively grasping all that they can for themselves. They regard the individual as of no value and hold that he exists only for the benefit of the State; they believe that the State is the sole unit of importance, and that only their particular state counts. They divide the family of nations into a superstate for the control of Europe and another for Asia, and regard all other states as slave states; they would perpetuate the ancient evil of force and war and would and do resort to unheard-of cruelties in the effort to raise their state to supreme eminence.
