Trong những giây phút cực kỳ khẩn cấp hoặc khủng hoảng, câu chuyện về Đức Christ khiến chúng ta chú ý đến sự kiện rằng khi đó Ngài đã liên lạc với Cha của Ngài trên Trời. Thượng Đế đã nói chuyện với Ngài dưới dạng sự công nhận; Thượng Đế đã chứng tỏ sự kiện rằng Ngài biết Đức Christ là Đứa Con yêu dấu của Ngài. Đối với những sự kiện cơ bản của ghi chép lịch sử, chúng ta phải thêm nhận thức rằng “giống như Ngài, chúng ta cũng trong ở thế giới này” và sự bảo đảm của chính Đức Christ rằng Thượng Đế cũng là Cha của chúng ta. Bấy giờ cánh cửa khả năng mở ra. Khi đó chúng ta có thể đạt đến nhận thức rằng trong những thời kỳ khẩn cấp, căng thẳng và khủng hoảng của con người, và khi linh hồn con người được khơi dậy đầy đủ đến mức cần thiết của sự tiếp nhận tâm linh (như đã từng xảy ra với Đức Christ), thì bấy giờ cũng có thể xảy ra một sự công nhận thiêng liêng từ cội nguồn cao nhất có thể có, vốn sẽ đủ để mang lại sự giải phóng và sự giải thoát, và ban cho quyền năng − quyền năng làm điều phải, để thực hiện những bước được yêu cầu bởi mục đích tâm linh, và do đó, tiến tới theo con đường tiến hóa.
In moments of extreme urgency or crisis, the story of the Christ brings to our attention the fact that He then came in touch with His Father in Heaven. God spoke to Him in terms of recognition; God testified to the fact that He knew Him for His beloved Son. To these basic facts of the historical record, we must add the realisation that “as He is, so are we in this world” and the assurance of Christ Himself that God is also our Father. Then the door of possibility opens. We can come then to the realisation that in times of intense human urgency, stress and crisis and when the soul of man is adequately aroused to the needed point of spiritual receptivity (as was ever the case with Christ) then there can likewise come a divine recognition from the highest possible source which will suffice to bring release and liberation and to give power—power to do the right, to take those steps which are demanded by the spiritual purpose and to proceed, consequently, along the path of evolution.
Hãy để tôi chỉ ra rằng ở đâu có một hoạt động tập thể trên cõi trần, thì ở đó, − dưới Luật Cân bằng và Luật Hành động và Phản tác động − có một hoạt động tâm linh song song. Toàn bộ thế giới con người ngày nay đang tham gia vào một hoạt động mạnh mẽ trong thế giới vật chất − các đội quân tuần hành, các nhà máy làm việc theo ca hai mươi bốn giờ một ngày, những đoàn người di cư và bị lưu đày đầy xáo động, hoạt động trên không mạnh mẽ, và công việc tổ chức và lên kế hoạch của hàng trăm các cơ quan cứu trợ ở mỗi quốc gia − chỉ đề cập đến một vài trong số vô số các hoạt động. Các phàm ngã của con người ở khắp mọi nơi đều tham gia, và bằng trí tuệ, cảm xúc và thể chất, tất cả họ đang làm việc với áp lực cao. Tác động của hoàn cảnh và các sự kiện đã chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Bên cạnh hoạt động vật chất này của nhân loại có nỗ lực vất vả, nỗ lực suy tư một cách xây dựng, chủ nghĩa lý tưởng tập trung, sự ghi nhận linh thị và khát vọng tinh thần của những người thiện chí, của các đệ tử ở khắp mọi nơi, cộng với hoạt động tâm linh lão luyện của Thánh Đoàn và của các nhà lãnh đạo tinh thần của nhân loại ở khía cạnh sự sống bên ngoài và bên trong. Phải thêm vào điều này hoạt động
Let me here point out that where this is a group activity upon the physical plane there is—under the Law of Balance and of Action and Reaction—a paralleling spiritual activity. The entire world of men is today engaged in an intense activity in the material world—marching armies, factories working in shifts twenty-four hours a day, seething migrations and deportations of people, intense air activity and the organising and planned work of the hundreds of relief agencies in every country—to mention only a few of the myriad activities. The personalities of men everywhere are engaged and mentally, emotionally and physically they are all working at high pressure. The impact of circumstance and events has never been so potent. Alongside of this material activity of humanity is to be found the strenuous endeavour, the effort to think constructively, the focussed idealism, the registration of vision and the spiritual aspiration of the people of goodwill, of the disciples everywhere, plus the trained spiritual activity of the Hierarchy and of the spiritual leaders of the race upon the outer and the inner side of life. To this must be added the activity (the waiting
