ngày càng nhiều cho đến ngày hoàn hảo.“ Vào thời điểm của cuộc Đại Tiếp Cận thứ hai, thực tế về sự tồn tại của Thánh Đoàn Tinh thần, về cánh cửa mở ra cho điểm đạo, và về Con đường Hy sinh được hé mở đầu tiên vào tâm thức con người; từ lúc đó, con người đã tìm thấy Thánh đạo và đã rời khỏi giới nhân loại vào giới tinh thần; họ đã biến đổi tâm thức con người của họ thành nhận thức thiêng liêng. Giới nhân loại và giới Thần Thánh đã được đưa vào mối quan hệ. Tôn giáo đã trở thành một yếu tố trong sự phát triển của tinh thần con người, và Thượng Đế đã tiến gần hơn tới chính Ngài. Sự Siêu Việt Thượng Đế lần đầu tiên chi phối khái niệm của con người về Thượng Đế. Bấy giờ, Thượng Đế với tư cách là tác nhân kiểm soát quốc gia chiếm hữu tâm trí của con người, và khái niệm Jehovah (như được mô tả trong giáo quy Do Thái) đã xuất hiện; kế đó Thượng Đế được thấy như là con người hoàn hảo, và con người-Thượng Đế thiêng liêng đã bước đi trên Trái đất trong nhân vật Christ. Ngày nay, chúng ta có một sự nhấn mạnh ngày càng tăng nhanh chóng về Thượng Đế Nội Tại trong mỗi con người. Đó là các kết quả của cuộc Đại Tiếp Cận thứ hai, và đó đã là các kết quả của công việc của các vị Cứu Thế và các Huấn Sư qua nhiều thời đại, đạt đến đỉnh cao trong công việc của Đức Christ, Ngài đã tóm tắt trong Bản Thân Ngài những sự khai mở của quá khứ và hy vọng của tương lai.
ever more and more until the perfect day.” At the time of the second great Approach, the fact of the existence of the Spiritual Hierarchy, of the open door to initiation and of the Way of Sacrifice first dawned on the human consciousness; from that moment men have found the Way and have moved out of the human kingdom into the spiritual; they have transformed their human consciousness into divine awareness. The kingdom of man and the kingdom of God were brought into relationship. Religion became a factor in the development of the human spirit and God drew nearer to His Own. God Transcendent first conditioned man's concept of Deity. Then God as the national controller took possession of man's mind, and the Jehovah concept (as depicted in the Jewish dispensation) appeared; next God was seen as the perfected human being, and the divine God-man walked the Earth in the person of the Christ. Today, we have a rapidly growing emphasis on God Immanent in every human being. Such have been the results of the second great Approach and such have been the results of the work of the world Saviours and Teachers down the ages, culminating in the work of Christ, Who summed up in Himself the unfoldments of the past and the hope of the future.
Một cuộc Đại Tiếp Cận thứ ba giờ đây có thể xảy ra và sẽ diễn ra khi chiến tranh thế giới kết thúc, và con người − được thanh luyện bằng lửa và sự đau khổ − đã thu xếp công việc của y đâu vào đó, và do đó, sẵn sàng cho một sự mặc khải mới. Đối với sự mặc khải sắp tới này, công việc của Đức Phật và của Đức Christ đã được chuẩn bị. Các Ngài đã tiêu biểu trong chính các Ngài hai Cuộc Tiếp Cận nhỏ hơn, và qua nỗ lực thống nhất của các Ngài, nhân loại trên khắp thế giới đã được chuẩn bị để tham gia vai trò của họ vào Cuộc Tiếp Cận thứ ba này.
A third great Approach is now possible and will take place once the world war is over and man—purified by fire and suffering—has set his house in order and is ready, therefore, for a new revelation. For this coming revelation the work of the Buddha and of the Christ has been preparatory. They embodied in Themselves two lesser Approaches, and through Their united effort, humanity throughout the world has been prepared to play its part in this third Approach.
Đức Phật đã đến hiện thân trong chính Ngài một nguyên tắc hay tính chất thiêng liêng vĩ đại. Ngài là Đấng Truyền Đạt Sự Giác Ngộ cho thế giới; Ngài là Vị Chúa Ánh Sáng. Như mọi khi, Ngài tái hiện trong chính Ngài, cho sự giáo huấn các môn đồ của Ngài, các quá trình giác ngộ và trở thành “Đấng Giác Ngộ”. Chúng ta được dạy trong các thánh thư của Ấn Độ rằng Ngài đã đạt được sự giác ngộ dưới gốc cây, giống như Đức Christ đã đạt đến sự giải thoát tinh thần con người trên cây
The Buddha came embodying in Himself a great divine principle or quality. He was the Conveyor of Enlightenment to the world; He was the Lord of Light. As is always the case, He re-enacted in Himself, for the instruction of His disciples, the processes of illumination and became the “Illumined One.” We are told in the scriptures of India that He achieved illumination under the tree, just as Christ achieved the liberation of the human spirit upon the tree
