Về những điểm này, tôi sẽ không nhắc đi nhắc lại. Không có gì ở đây có được bằng cách nhắc lại, ngoại trừ gánh nặng trách nhiệm ngày càng tăng mà bạn có thể gánh vác cho hạnh phúc vĩnh cửu của bạn, hoặc loại bỏ sự ngượng ngùng và phản ứng nghiệp quả cuối cùng của bạn. Chỉ điều này tôi sẽ nói: Hãy tống khứ sự ích kỷ, chủ nghĩa địa phương và tính hẹp hòi thiển cận. Hãy suy nghĩ dưới dạng của một nhân loại duy nhất. Hãy để cuộc sống của bạn được tính trong quy mô của việc phụng sự hữu ích và cần thiết. Hãy ngừng nói và suy nghĩ những điều chỉ trích người khác − dân tộc khác và các quốc gia đồng minh khác. Hãy nhìn thấy các vấn đề của cuộc xung đột này một cách rõ ràng, và không để cho tình cảm sai lầm và quyến rũ dẫn bạn đến sự nhu nhược thiên vị đối với các Cường Quốc phe Trục tại thời điểm quan trọng và độc đáo này. Hình thức hoặc các hình thức chuyên chế của họ phải bị phá vỡ, và việc thưởng phạt thỏa đáng phải được thực hiện trong mọi sự công bằng và tính phân biện cho một thế giới bị xúc phạm. Nhưng những linh hồn thực hiện chế độ chuyên chế đó phải − vượt qua thử thách đau đớn và định hướng tâm linh đúng đắn − một lần nữa được dẫn đi trong ánh sáng. Con cái của các quốc gia phe Trục không bị phạt vì tội ác hoặc sự yếu đuối của cha chúng; chúng phải được giáo dục theo những cách mới và tốt hơn, và được yêu thương trong sự hiểu biết đúng đắn về các mối quan hệ của chúng.
On these points I shall not dwell. Nothing is here gained by reiteration except the growing burden of a responsibility which you can shoulder to your eternal happiness or discard to your shame and eventual karmic reaction. Only this will I say: Get rid of selfishness, provincialism and insularity. Think in terms of the one humanity. Let your lives count in the scale of useful and needed service. Leave off saying and thinking those things which are critical of others—other people and other allied nations. See the issues of this conflict clearly, and let no false and glamorous sentiment lead you to favour weakness towards the Axis Powers at this unique and critical moment. The form or forms of their tyranny must be broken and due payment made in all justice and discrimination to an outraged world. But the souls that implemented that tyranny must—through sore trial and right spiritual direction—be again led to walk in the light. The children of the Axis nations must not be penalised for the wickedness or the weakness of their fathers; they must be educated in new and better ways and loved into right understanding of their relationships.
Phải có một nền hòa bình, vốn sẽ không bị phá vỡ, cho hai thế hệ hoàn chỉnh, bởi vì Các Đội Quân của Chúa sẽ đứng đằng sau nó và bảo vệ nó. Vào lúc cuối thời điểm đó, nếu công việc giáo dục được thực hiện đã đầy đủ, lành mạnh, khôn ngoan và đúng đắn, thì những Đội Quân này có thể ngừng những việc lao động của họ và thanh kiếm được chuyển thành lưỡi cày. Nếu chương trình giám sát, giáo dục và định hướng tâm linh này không được thi hành như thế, thì cuộc chiến sẽ diễn ra sau đó sẽ quét sạch nhân loại − như đã từng xảy ra trước đây trong lịch sử loài người.
For two complete generations there must be a peace which will be unbroken because behind it and protecting it will stand the Armies of the Lord. At the close of that time, if the educational work done has been adequate, sane, wise and sound, then these Armies can rest from their labours and the sword be turned into the ploughshare. If this programme of supervision, education and spiritual direction is not thus enforced, the war that would then take place would wipe out humanity—as happened once before in human history.
Ở đây tôi muốn kể cho bạn một câu chuyện ngụ ngôn, được nói theo tầm nhìn xa trông rộng và cảnh báo của Đức Christ từ nhiều thế kỷ trước, về người đã dọn dẹp nhà cửa, xua đuổi các ma quỷ; khi nó đã được quét toàn bộ và được trang hoàng, nó vẫn còn trống rỗng (như biểu tượng của cơ hội không được sử dụng và trách nhiệm bị bỏ qua) và bấy giờ, như vị Chúa Ánh Sáng đã nói, “tình trạng cuối cùng của người đó còn tệ hơn lúc đầu.” Việc quét dọn và làm sạch đã đang diễn ra trong 5 năm dài, các giai đoạn cuối cùng của
I would here refer you to a parable, spoken in terms of far-sighted vision and warning by the Christ centuries ago, anent the man who cleaned house, casting out the devils; when it was all swept and garnished, it remained empty (as symbol of unused opportunity and ignored responsibility) and then, as the Lord of Light put it, “the last state of that man was worse than the first.” The sweeping and cleansing has been going on for five long years, the final stages of
