cách sử dụng của chúng, thì không cần thiết. Khoa học về ấn tượng, với hiệu quả tăng lên đáng kể của nó lên sự tiếp xúc cá nhân thông qua các giác quan, đã hoàn toàn thay thế phương pháp nghiêm nhặt hơn của con người. Ngoại trừ trong trường hợp các Chân Sư làm việc trên cõi trần và trong một thể xác, còn thì các giác quan thể chất bên ngoài ở trong tình trạng tạm thời vô chủ; đối với phần lớn các Chân Sư vẫn sử dụng các giác quan này, thì việc sử dụng bị hạn chế hoàn toàn; công việc của các Ngài vẫn gần như hoàn toàn chủ quan, và phương thức của sự tương tác viễn cảm và của ấn tượng hầu như là mọi phương tiện mà các Ngài sử dụng để tiếp cận với các vị thừa hành đang hoạt động của các Ngài. Do đó, việc phục hồi các cách sử dụng trong quá khứ có một tính chất vật lý hơn là một trong những động thái chuẩn bị.
their uses, are not involved. The science of impression, with its greatly increased effectiveness over individual contact through the senses, has entirely superseded the more strictly human method. Except in the case of Masters working on the physical plane and in a physical body, the outer physical senses are in abeyance; for the majority of Masters Who still use these senses, the use is strictly limited; Their work is still almost entirely subjective and the mode of telepathic interplay and of impression is practically all the means which They employ to reach Their working agents. Therefore, the recovery of past usages of a more physical nature has been one of the preparatory moves.
Một cái khác đã là sự thành tựu của một nền văn hóa và sự hiểu biết rộng lớn về nền văn minh hiện tại vốn sẽ đi vào hoạt động và kiểm soát khi dự án dự định được thực hiện. Bạn đã được nghe nói − và được nghe nói một cách chính xác − rằng, các Chân Sư không bận tâm để có được trình độ thành thạo trong tất cả các môn học của giáo dục − chẳng hạn trong lịch sử hiện đại, hoặc các tiến trình khoa học mới nhất, hoặc trong việc sử dụng các ngoại ngữ. Trong tất cả các Ashram của các Ngài, có những người có thể cung cấp cho các Ngài bất kỳ kiến thức cụ thể nào mà các Ngài có thể cần ở bất kỳ thời điểm cụ thể nào, hoặc cho bất kỳ mục đích cụ thể nào. Điều này vẫn đúng đối với những Đấng đã đạt được cấp bậc Chân Sư, nhưng nó không đúng với tất cả các điểm đạo đồ cao cấp, nhiều người trong số họ, khi họ đã chuyển vào cấp cao hơn và dưới sự hướng dẫn từ một Chân Sư, vẫn giữ được kiến thức trần gian của họ, bên cạnh việc chuyên về một số sự tiếp cận nhất định hoàn toàn trần tục đối với các vấn đề thế giới. Chẳng hạn, có những vị cao đồ là những chuyên gia về các vấn đề tài chính hiện đại, và những điểm đạo đồ cấp bốn này đang chuẩn bị một cách thành thạo để sau này tạo ra những kỹ thuật và phương thức tương tác tài chính mới hơn vốn sẽ thay thế các phương pháp tai hại hiện nay; họ sẽ mở ra một hệ thống trao đổi hàng hóa và hối đoái, mà tiền hiện đại là biểu tượng bắt chước của chúng. Phương pháp của các mối quan hệ tài chính mới này sẽ mang tính nhân bản toàn diện, và nó sẽ thay thế doanh nghiệp lớn và doanh nghiệp tư nhân. Tuy nhiên, nó sẽ đồng thời giữ lại các tình trạng của doanh nghiệp hiện đại, vốn sẽ khai thác óc sáng kiến và
Another has been the achievement of a wide culture and understanding of the current civilisation which will be coming into activity and control when the intended project is carried out. You have been told—and told correctly—that the Masters do not trouble Themselves to attain proficiency in all educational subjects—in modern history, for instance, or the newest scientific procedures, or in the use of foreign languages. In all Their Ashrams there are those who can supply Them with any specified knowledge which They may need at any given time or for any specific purpose. This will still remain true of Those Who have attained the rank of Master, but it is not true of all the senior initiates, many of whom, as they passed into higher grades and under instruction from a Master, have retained their worldly knowledge, besides specialising in certain strictly mundane approaches to worldly affairs. For instance, there are adepts who are authorities upon modern financial matters, and these initiates of the fourth degree are competently preparing to institute later those newer techniques and modes of financial interplay which will supersede the present disastrous methods; they will inaugurate a system of barter and exchange, of which modern money is the travestied symbol. This newer method of financial relationships will be comprehensively human and it will supersede big business and private enterprise. It will at the same time, however, retain those phases of modern enterprise which will draw out the initiative and
