User Tools

Site Tools


books:24books:the_externalisation_of_the_hierarchy:exh_620


hiện thực hóa trên trần thế, hoặc ý thức về sự thức tỉnh của quần chúng − mặc dù nó có thể chậm chạp − đối với các giá trị tinh thần cao siêu, nhưng hoàn toàn bất mãn. Y nhận thức rằng những gì y đóng góp giúp đỡ cho những mục tiêu đáng mong muốn này thực sự rất ít. Y biết rằng đời sống tinh thần của y là một vấn đề phụ; đó là cái gì đó mà y giữ cẩn thận cho chính y, và y thường e ngại đề cập với người gần gũi nhất và thân yêu nhất của y; y cố gắng ăn khớp những nỗ lực tâm linh của y vào cuộc sống bên ngoài bình thường của y, đấu tranh để tìm thời gian và cơ hội cho nó theo một cách nhẹ nhàng, không đáng kể và vô thưởng vô phạt.

God materialise on earth, or who is conscious of the awakening of the masses—slow though it may be—to the higher spiritual values, but is thoroughly dissatisfied. He realises that what he contributes of help to these desirable objectives is little indeed. He knows that his spiritual life is a side issue; it is something which he keeps carefully to himself and which he is frequently afraid to mention to his nearest and his dearest; he tries to dovetail his spiritual efforts into his ordinary outer life, struggling to find time and opportunity for it in a gentle, futile and innocuous manner.

Y thấy bản thân y bất lực trước nhiệm vụ tổ chức và sắp xếp lại các công việc của y sao cho lối sống tâm linh có thể thống trị; y tìm kiếm những viện cớ cho chính y và cuối cùng hợp lý hóa bản thân thành công đến nỗi y kết thúc bằng cách quyết định rằng y đang làm điều tốt nhất mà y có thể trong những hoàn cảnh nhất định. Sự thật là y đang làm quá ít đến nỗi có lẽ một giờ trong số hai mươi bốn (hoặc có lẽ hai) sẽ bao gồm thời gian được dành cho công việc của Chân Sư; y giấu đằng sau sự viện cớ rằng các nghĩa vụ gia đình của y ngăn cản y làm nhiều hơn, và y không nhận thức rằng − sự tế nhị và sự hiểu biết đầy yêu thương cụ thể − môi trường gia đình của y có thể và phải là lĩnh vực mà y chiến thắng; y quên rằng không tồn tại các hoàn cảnh nào mà trong đó tinh thần của con người có thể bị đánh bại, hoặc trong đó người chí nguyện không thể tham thiền, suy nghĩ, nói chuyện và chuẩn bị đường cho Đức Christ đến, miễn là y quan tâm đủ và biết ý nghĩa của sự hy sinh và sự im lặng. Các hoàn cảnh và môi trường không gây trở ngại thực sự cho đời sống tinh thần.

He finds himself helpless before the task of organising and rearranging his affairs so that the spiritual way of living may dominate; he searches for alibis for himself and eventually rationalises himself so successfully that he ends by deciding that he is doing the best he can in the given circumstances. The truth is that he is doing so little that probably one hour out of the twenty-four (or perhaps two) would cover the time given to the Master's work; he hides behind the alibi that his home obligations prevent his doing more, and he does not realise that—given tact and loving understanding—his home environment can and must be the field in which he triumphs; he forgets that there exist no circumstances in which the spirit of man can be defeated or in which the aspirant cannot meditate, think, talk and prepare the way for the coming of the Christ, provided he cares enough and knows the meaning of sacrifice and silence. Circumstances and environment offer no true obstacle to the spiritual life.

Có lẽ y che giấu đằng sau sự viện cớ sức khỏe kém, và thường xuyên đằng sau những căn bệnh tưởng tượng. Y dành rất nhiều thời gian cho việc chăm sóc bản thân y đến mức những giờ có thể dành cho công việc của Chân Sư bị rút ngắn một cách trực tiếp và nghiêm trọng; y quá bận tâm với cảm giác mệt mỏi, hay hướng tới một cơn cảm lạnh, hoặc với những trở ngại tưởng tượng của tim, đến nỗi “ý thức về thể xác” của y phát triển đều đặn cho đến khi cuối cùng nó chi phối cuộc sống của y; bấy giờ thì quá muộn để làm bất cứ điều gì. Đây đặc biệt là trường hợp với những người đã đến tuổi năm mươi hoặc hơn; sự rắc rối lúc đó chủ yếu là với phụ nữ. Nó là

Perhaps he hides behind the alibi of poor health, and frequently behind that of imaginary ills. He gives so much time to the care of himself that the hours which could be given to the Master's work are directly and seriously curtailed; he is so preoccupied with feeling tired, or tending a cold, or with fancied heart difficulties, that his “body consciousness” steadily develops until it eventually dominates his life; it is then too late to do anything. This is particularly the case with people who have reached their fiftieth year or over; the trouble then is predominantly with women. It is

books/24books/the_externalisation_of_the_hierarchy/exh_620.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki