vào năm 1949 mà A.A.B. hoàn toàn không biết và không liên quan gì đến thực tế là sức khỏe của cô ấy không ổn định. Tuy nhiên, điều đó có liên quan nào đó đến thực tế là cô ấy đã tiếp tục công việc tích cực hơn với tư cách là một đệ tử trong Ashram của Chân Sư của chính bà, sau hai mươi tám năm phụng sự trong Ashram của tôi. Trước khi tôi bắt đầu công việc của ba thập kỷ qua, tôi đã biết chính xác thời gian tôi có để mang lại các kết quả mà Thánh Đoàn mong muốn; tất cả đã được thực hiện một cách tỉ mỉ theo một kế hoạch được hình dung rõ ràng nhất.
in 1949 was quite unknown to A.A.B. and has no relation whatsoever to the fact that her health is precarious. It has, however, some relation to the fact that she has resumed more active work as a disciple in the Ashram of her own Master, after twenty-eight years of service in mine. Before I began the work of the past three decades, I knew exactly the time I had in which to bring about the results desired by the Hierarchy; all has been meticulously carried out under a most clearly visioned plan.
Đầu tiên, cần phải tìm ra những người hạt nhân mà tôi phải làm việc; do đó, bước đầu tiên là viết một số sách nhất định sẽ mang giáo lý mới, và do đó đóng vai trò như là một tác nhân chọn lọc để khám phá những người sẽ làm việc trong chu kỳ mới đang xuất hiện.
First, there was the necessity to find the nucleus of people through whom I had to work; the first step was therefore the writing of certain books which would carry the new teaching, and act therefore as a selective agent for the discovery of those who would work in the new emerging cycle.
Sự khởi đầu của Trường Arcane bởi A.A.B. chỉ bổ sung cho mục tiêu này; mục đích của nó là đào tạo những đệ tử có thể thực hiện Thiên Cơ và như vậy chuẩn bị cho sự tái lâm của Đức Christ; do đó, Trường Arcane có thể cung cấp một nhóm người phụng sự có đào tạo.
The starting of the Arcane School by A.A.B. was only incidental to this objective; its aim is to train those disciples who can implement the Plan and thus prepare for the reappearance of the Christ; the Arcane School can therefore provide a trained body of workers.
Mười năm sau đó, tôi bắt đầu mở rộng phạm vi tiếp xúc, và giáo lý bắt đầu tiếp cận các nhà tư tưởng ở các châu lục khác ngoài người Mỹ. Kết quả là, tôi đã bắt đầu thành lập Ashram riêng của tôi và tìm thấy người ở tất cả các quốc gia vốn là các đệ tử, đủ điều kiện như vậy, nhưng họ cần tác động ảnh hưởng của một Ashram cung hai. Khi điều này được thực hiện, phần chính của thập kỷ thứ hai của công việc của tôi đã trở nên khả thi, và do đó tôi đã viết một cuốn sách nhỏ có tựa đề Đoàn Người Mới Phụng sự Thế Gian. Trong đó tôi kêu gọi sự chú ý đến sự kiện rằng có tồn tại trên Trái đất, ở mọi quốc gia, những người nam và nữ (dưới hình thức này hay hình thức khác) đã nhận thức Thánh Đoàn tinh thần của hành tinh, họ có một tính chất không chia rẽ, chắc chắn hiện diện, hoặc nếu không, đang phát triển nhanh chóng, và được tập hợp lại không phải trong tổ chức giới hạn, mà chủ yếu là do xu hướng suy tư của họ và thói quen hoạt động của họ. Họ tạo thành một nhóm người đang tạo ra, một cách chủ quan, có tính tinh thần, thực tế và công khai, một hình thức mới của mối quan hệ con người. Mối quan hệ mới này dẫn đến sự hiểu biết lẫn nhau và sự hợp tác trí tuệ vốn nhận thức
Ten years after that, I began to expand the range of contacts, and the teaching began to reach thinkers on continents other than the American. As a result, I began to form my own Ashram and to find people in all countries who were disciples, qualified as such, but who needed the impact of the influence of a second ray Ashram. When this was done, the major part of the second decade of my work became possible, and I therefore wrote a pamphlet entitled The New Group of World Servers. In it I called attention to the fact that there existed upon the Earth, in every nation, men and women who (in some form or another) recognised the spiritual Hierarchy of the planet, who had a quality of non-separateness, definitely present or else rapidly developing, and who were gathered together in no limiting organisation but primarily by their trend of thought and the habit of their activity. They constituted a group who were subjectively, spiritually, practically and openly creating a new form of human relationship. This new relation resulted in mutual understanding and a mental cooperation which recognised
