đồng thời, một sự khao khát chia sẻ kinh tế, và lòng tốt căn bản vốn là một đặc tính mạnh mẽ của người Mỹ − một đặc tính có tính đại chúng. Những động cơ hỗn hợp này cuối cùng sẽ tạo ra một thế giới rất lộn xộn, một thế giới mà trong đó người ta sẽ thấy rằng nhân loại đã học được rất ít do kết quả của Chiến tranh Thế giới (1914-1945), và mặc nhận chu kỳ của sự kiểm soát-tiền-có thiện ý.
the same time, a longing for economic sharing and for that essential kindness which is such a strong American characteristic—a mass characteristic. These mixed motives will produce eventually a very confused world, one in which it will be found that humanity has learned very little as the result of the World War (1914-1945) and is acquiescent to the cycle of well-intentioned money control.
4. Một thế giới được chia thành “các khối” để hỗ trợ lẫn nhau và chia sẻ kinh tế. Trong số này, hiệp ước được đề xuất giữa Anh, Pháp và các nước Benelux là một mẫu thăm dò, mặc dù bị bại hoại bởi những động cơ đáng chê trách, từ góc độ của Thánh Đoàn. Sự sợ hãi là yếu tố chính tạo ra hiệp ước này, nhưng tuy vậy nó vẫn có trong nó những hạt giống hy vọng. Về bản chất thì không có gì sai trong bất kỳ nhóm quốc gia nào đứng cùng nhau để hỗ trợ lẫn nhau và hợp tác kinh tế. Yếu tố sai lầm xuất hiện khi họ đoàn kết chống lại bất kỳ nhóm quốc gia nào khác, và do đó chống lại bất kỳ nhóm người nào. Chính thái độ này, được thiết kế và thúc đẩy bởi Nga, đã dẫn đến khái niệm tương đối mới về các khối đối đầu. Theo đường lối này, và với thái độ của các nhóm đối kháng, thì chỉ có thể có thảm họa.
4. A world divided into “blocs” for mutual aid and economic sharing. Of this, the proposed treaty between Great Britain, France and the Benelux countries is a tentative sample, though tainted by objectionable motives, from the angle of the Hierarchy. Fear is the major factor producing this treaty, but it has in it nevertheless the seeds of hope. There is nothing intrinsically wrong in any group of nations standing together for mutual aid and economic cooperation. The wrong factor comes in when they stand united against any other group of nations, and therefore against any group of human beings. It is this attitude, engineered and fostered by Russia, which has lead to the relatively new concept of blocs against. Along this line, and with this attitude of antagonistic groupings, only disaster can lie.
Bản thân các khối có thể tốt và đúng đắn nếu chúng tuân theo các đường lối của những phân tách tự nhiên, của những khác biệt ngôn ngữ và của những khác biệt về văn hóa. Về cơ bản, chúng có thể đúng nếu chúng được hình thành cho các mục đích kinh tế, giáo dục, tôn giáo và xã hội, và do đó không thể cung cấp các lý do đích thực cho việc báo động. Những khối như vậy sẽ thuộc về văn hóa chứ không thuộc về quân sự, kinh tế và không tham lam, và chúng có thể cung cấp một phong trào bình thường và tiến bộ từ chủ nghĩa dân tộc chia rẽ trong quá khứ, và hướng tới sự sáng tạo xa xôi về Một Thế Giới Duy Nhất và Một Nhân Loại Duy Nhất. Điều này một ngày nào đó sẽ được nhìn thấy, nhưng chưa đến lúc. Nhân loại chưa sẵn sàng cho một siêu chính phủ nào đó, và cũng không thể cung cấp các chính khách vô kỷ và có đào tạo mà một chính phủ như vậy sẽ yêu cầu. Cho đến nay, có nhiều hạt giống nguy hiểm trong khái niệm này hơn là những hạt giống hữu ích. Tuy nhiên, đó là một giấc mơ mà một ngày nào đó sẽ thành hiện thực, sau khi việc tạo ra và hoạt động của các khối đã chứng minh con người nên làm việc và sống cùng nhau như thế nào.
Blocs in themselves can be good and proper if they follow lines of natural cleavages, of language differences and of cultural distinctions. They can be essentially right if they are formed for economic, educational, religious and social aims and can therefore provide no true cause for alarm. Such blocs would be cultural and not militaristic, economic and not greedy, and they could provide a normal and progressive movement away from the separative nationalism of the past and towards the distant creation of the One World, and the One Humanity. This will some day be seen, but the time is not yet. Mankind is not ready for some super-government, nor can it yet provide the unselfish and trained statesmen that such a government would require. As yet, there are more seeds of danger in this concept than there are of helpfulness. Nevertheless, it is a dream which will some day materialise, after the creation and the functioning of blocs have proved how men should work and live together.
