User Tools

Site Tools


books:24books:the_externalisation_of_the_hierarchy:exh_683


năng lực không chia rẽ, và từ khả năng đồng nhất hóa với linh hồn của mọi chúng sinh và mọi hình tướng. Điều này có thể được thực hiện tốt nhất trong sự yên tĩnh cực kỳ của những khu vực “được bảo vệ” mà các Chân Sư trong các nhánh khác nhau của Huynh Đệ Đoàn đã chọn để ở. Sự cô độc và sự biệt lập với cõi trần này cho phép các Ngài làm việc gần như hoàn toàn từ cấp độ của cõi bồ đề hoặc trực giác, hoàn thiện Khoa học Ấn tượng, ảnh hưởng và hoạt động qua những thể trí nhạy cảm với ấn tượng trí tuệ của các Ngài. Điều này áp dụng tương tự cho các Chân Sư trong các hiện thể hồng trần, và cho những Đấng “không có chỗ tựa” trong ba cõi thấp; nó cũng áp dụng cho các đệ tử ở trong hoặc ngoài thể xác, theo số mệnh, nhân quả trước mắt, hoặc hình thức phụng sự của họ. Thánh Paul, chẳng hạn, đang trong giai đoạn điểm đạo đồ, học cách triệt thoái một cách đúng đắn và làm việc trong điều mà Patanjali gọi là “sự hợp nhất biệt lập”, khi ông đã từng nói về bản thân ông như “bị cuốn vào thiên đường thứ ba” và tìm hiểu ở đó những sự mỹ lệ chưa từng thấy của sự sống thiêng liêng.

the ability to be non-separative, and from the faculty of identification with the soul of all beings and of all forms. This can best be accomplished in the intense quiet of those “protected” areas where the Masters in the various branches of the Brotherhood have chosen to dwell. This solitude and physical isolation enables Them to work almost entirely from the level of the buddhic or intuitional plane, perfecting the Science of Impression, influencing and working through those minds which are susceptible to Their mental impression. This applies equally to Masters in physical vehicles and to Those Who have “no anchorage” in the three worlds; it applies also to disciples who are in or out of the body, according to their destiny, immediate karma or form of service. St. Paul, for instance, was in the initiate stage of learning rightly to withdraw and to work in what Patanjali calls “isolated unity” when he spoke of himself once as “being caught up into the third heaven” and there learning the untold beauties of the divine life.

Do đó, vấn đề trước các Master và các đệ tử của Ngài là hoạt động (khi sự hiển lộ xảy ra) ở giữa sự sống cõi trần, không còn được triệt thoái, được biệt lập và được bảo vệ, mà hoạt động công khai giữa các sự kiện và thực tại cõi trần, và mọi sự đa dạng các tiếp xúc mà ba cõi thấp đưa ra. Có lẽ rất hữu ích để nhớ rằng khi Đức Christ ở trong thể xác trên cõi trần hai ngàn năm trước, dân số thế giới còn tương đối nhỏ so với ngày nay; sự tiếp xúc giữa các dân tộc thực tế là không, và nơi nào nó tồn tại thường mang tính chất quân sự hoặc thương mại nghiêm ngặt, với một sự trao đổi phần nào độc quyền của các ý tưởng kinh viện và nhân sự giữa các trung tâm học tập hiếm hoi. Trong những ngày đó, thật dễ dàng để rút vào sa mạc và biến mất vào nơi ít người lui tới, và phục hồi và tái sinh tinh thần, tiếp xúc một lần nữa các Cội Nguồn truyền cảm hứng ở các cấp độ tâm thức cao siêu, và như vậy tái định hướng khí cụ làm việc trong ba cõi thấp đến lĩnh vực tiếp xúc và cảm hứng cao siêu. Phần lớn điều này có thể được ghi nhận trong câu chuyện Phúc Âm về cuộc đời của Đức Christ và của Chân Sư Jesus.

The problem, therefore, before the Masters and Their disciples is to work (when the externalisation takes place) in the midst of physical plane existence, no longer withdrawn, isolated and protected, but functioning openly in the middle of events and physical realities and all the diversity of contacts which the three worlds present. It is perhaps helpful to remember that when the Christ was in physical presence on earth two thousand years ago, the population of the world was relatively small compared to that today; contact between peoples was practically nil, and where it existed was usually of a strictly military or commercial nature, with a somewhat exclusive interchange of scholastic ideas and personnel between the rare centres of learning. It was easy in those days to withdraw into the desert and to disappear into the unfrequented place and to recharge and revitalise the spirit, to touch again closely the Sources of inspiration on the higher levels of consciousness, and thus reorient the working instrument in the three worlds to the higher field of contact and inspiration. Much of this can be noted in the Gospel story of the life of Christ and of the Master Jesus.

books/24books/the_externalisation_of_the_hierarchy/exh_683.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki